‘Lãng mạn’ hậu hôn nhân

Chiều, trốn chồng trốn con đi đàn đúm với đứa bạn chấy rận. Quay đi quay lại, mới mua được có nhõn 2 cái váy ông giời đã vạch mây ra tè.

Vào quán ngồi được một lúc thì con dở hơi tòng tọc gọi chồng ra đón. Đúng là vợ chồng mới cưới, bó nhau như keo dính chuột. Mình ngồi thơ thẩn ngắm mưa, tự dưng nổi cơn rồ dại… bấm máy gọi cho chồng:
– Alo. Gọi gì đấy?
Anh yêu.
– Úi giời… Tâm à?
– Không, vợ anh.
– Vãi. Vợ anh hôm nay ra đường không mặc đủ ấm à?
– Không, em đang ngồi ở chỗ ấm cực.
– Thế à, anh tưởng em bị trúng gió. Tiếng yêu thốt ra từ miệng em nghe cứ méo méo thế nào ấy.
– Méo là méo thế nào? Có phải em chưa bao giờ gọi anh là anh yêu đâu.
– Ừ.
Anh yêu.
– Dạ.
Em nhớ anh.
– Anh thu quần áo rồi.
– Anh đang nói chuyện với ai đấy? Em bảo là em nhớ anh cơ mà.
– Ừ, anh nhớ là em dặn anh thu quần áo rồi, không phải nhắc khéo.
– Nài nhá, em đang có tâm trạng nhá, anh đừng làm em cụt hứng.
– Tâm trạng á? Tâm trạng làm sao? À, tuần sau là mùng 8 tháng 3 ấy gì, rồi rồi, em thích cái gì thì em cứ mua đi, không phải hỏi ý kiến anh.
– Em chả thích cái gì cả.
– Lạ. Thế em gọi cho anh làm gì?
– Chả làm gì cả, em chỉ nói là em nhớ anh, thế thôi.
– Vợ ơi, anh nói thật là trời đang mưa to lắm, đừng bắt anh đi đón em, con ở nhà ai trông, trong cốp xe có áo mưa đấy.
– Em có ngồi rũ xác ở đây cũng không mượn anh ra đón. Thôi nhé.
Cúp máy. Ngồi rũ rượi trong quán cafe, nhớ đến cái ngày chồng mình còn ra sức lừa mình để mình nói “em yêu anh”, nhớ cả lần đầu tiên mình nói “em nhớ anh” mình đã khóc nức nở còn chồng mình lúc bấy giờ còn đang ở cực kia của Tổ quốc cũng cuống quýt xoắn xít lên kêu “anh cũng nhớ em lắm”. Càng nghĩ mà càng phát rồ cả người. Mình mặc áo mưa phi đi cắt tóc, cắt đúng cái kiểu ngày xưa chồng mình cứ khen là “đáng yêu” rồi hăm hở về nhà.
Về đến nhà, bấm chuông, con lao ra mở cửa, nhìn thấy mẹ cười hí hí:
Tóc mới mẹ xinh thế.
Chồng từ trong bếp phi ra, tay vẫn cầm cái muôi hồ hởi hỏi:
Đâu, đâu, tóc mới của mẹ xinh đâu?
Xong, khác xa với tất cả tưởng tượng của mình lúc ở trên đường, hắn trợn mắt lên nhìn mình rồi thả một câu phiêu phiêu như gió mùa đông bắc:
Hôm nay em bị điên à?
Xem thêm
Nếu bạn thích truyen cuoi thì hãy [color=RoyalBlue]đăng kí[/color] thành viên để đọc nhiều hơn nha!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cô gái đến cơ quan với đôi mắt hoe đỏ. Đồng nghiệp hỏi tại sao cô lại khóc, cô thổn thức: - Sáng nay, tôi mới nhận được một cú điện thoại của bố, báo mẹ tôi đã qua đời. - Mọi người xúm vào an ủi và cô gái đã nguôi ngoai đi được một chút. Thế nhưng, sau khi trả lời một cú điện thoại khác, cô lại bắt đầu nức nở và thông báo: Hôm nay thật là một ngày khủng khiếp! Chị ruột tôi lại vừa mới gọi điện thoại báo rằng mẹ chị ấy cũng
- Quỷnh: Cậu ơi, thằng Bò cắn con! - Quỳnh: Tại sao nó cắn con? - Quỷnh: Tại…con…bẻ răng nó chứ có làm gì đâu ạ… - Quỳnh: Hừ thế mà cũng mách!
Hai chàng keo kiệt nói với nhau: - Tí, cậu cho mình mượn bao diêm! - Không, cậu không lừa được tớ đâu! - Lừa chuyện gì? - Mỗi lần tớ cho cậu mượn bao diêm, cậu trả lại đều thiếu mất 1 que!
- TĐ hỏi thăm TVH mới bị mất ví: Cậu bị mất bao nhiêu tiền? - TVH: Ko biết được. Đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy thì làm sao tớ biết mất bao nhiêu. - TĐ: ???

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *