‘Phở’ có nguồn gốc từ ‘cơm’

Độc giả Thanh Mai khẳng định và cũng không quên kèm theo khuyến cáo “coi chừng nhiều chất độc trong đó”.

Cơm” ăn thì bụng lúc nào cũng thấy ấm dạ, “cơm” cũng có thể yêu cầu rất nhiều món ăn cùng như cơm canh cua, cơm canh rau. Riêng loại canh thôi cũng có đến cả trăm loại canh chưa nói các loại thức ăn đã ăn đứt mấy cái “tái, nạm gầu”.
Ăn “phở” mà nói dù thế nào cũng không thể no bụng được và nhanh đói, mà đói thì làm được gì. Dù có cố ăn lấy vài bát “phở” thì bụng dạ làm sao mà yên ổn cho được.
Chưa kể “phở” phải là loại có “nhà, xe, có tiền” mới xài được phở “sạch” còn nếu như mà ăn bẩn kẻo mang bệnh vào thân, chưa biết bệnh dịch thế kỷ nào vào mình, có khi “bệnh tiêu chảy” đến ngay sau đó.
Chỉ tại cái lười, chứ nếu như “cơm” mà biết cùng kết hợp nấu thì ngon không gì sánh bằng. Ai bảo cứ để người nấu “cơm” nấu một mình mãi, bao nhiêu việc đổ lên cái đầu người nấu “cơm” thử hỏi bảo sao không cáu.
Phở” xin thưa cũng làm từ “cơm” mà thôi, nhưng coi chừng nhiều chất độc trong đó.
Những người mà nói thích ăn “phở” thường xuyên là những người thất bại thảm hại đó, vì rằng không biết tự nấu “cơm” mà ăn, hoặc không biết cho thêm các thứ gia vị vào “cơm”. Người ta có cả trăm loại sách nói về các món ăn với “cơm”, nhưng nấu “phở” chỉ có một bài nói về cách nấu “phở” và nếu có công thức ở nhiều sách thì nội dung nó như nhau mà thôi.
Cái sự tẻ nhạt của “phở” so với “cơm” thì quá rõ.
Cơm” tinh tế hơn “phở”, “cơm” cần đến cảm xúc yêu thương, còn “phở” thì không cần. Yêu “phở” giống như thú tính, còn yêu “cơm” mang nét nhân tính hơn. Với “cơm” an toàn và yên tâm hơn với “phở”.
Thật ra thì “phở” cũng muốn làm “cơm” thôi, nhưng sao “lại gạo” được nữa. Chỉ có “cơm” mới có thể biến thành phở chứ không có “phở” biến thành “cơm” được.
Do vậy vừa có thể ăn “cơm”, vừa có thể thưởng thức “phở” cũng không khó, vì “cơm” là vô biên và “phở” thì có hạn, do vậy lấy ít “cơm” thành “phở”, “cơm” thì có bao giờ hết. “Phở” hết tiền là hết liền.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trên xe khách cô gái ngồi cạnh một anh chàng rất đẹp trai nhưng không nói năng câu nào. Cô bắt chuyện mãi anh ta cũng chẳng mở miệng, bực quá cô ta gắt: - Anh bị câm à? - Không, tôi nói chuyện vô duyên lắm nên không muốn nói đấy thôi. - Tôi thấy anh nói chuyện cũng được mà, anh cứ nói đi! - Được cái gì, đồ thứ vừa già vừa xấu. - Đồ vô duyên! Bà kế bên lên tiếng: - Cậu ta đã không muốn nói rồi, tại cô ép đấy chứ! Anh chàng:
Ngày xửa ngày xưa, có cô bé quàng khăn đỏ đến thăm bà. Trên đường qua rừng, cô bỗng thấy một con sói đang rình rập trong bụi cây. Cô bé chỉ vào sói và hét: - Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta! Sói nhảy ra khỏi bụi rậm, cáu kỉnh, lầu bầu vài tiếng rồi bỏ chạy. Cô bé tung tăng đi tiếp. Được một quãng, cô lại bắt gặp sói núp sau một gốc cây. - Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta – Cô bé lại chỉ vào sói và hét lên.
Đố ai định nghĩa được từ hôn. Có khó gì đâu, dạ bồn chồn. Hai người một góc, đêm tối tối. Tựa má, kề môi thế là hôn…. Đố ai định nghĩa đưọc nụ hôn. Có khó gì đâu một tâm hồn. Hai đứa yêu nhau ngồi xích lại. Môi kề mắt nhắm thế là hôn.
Một cơn giông sấm sét loang loáng, mưa như trút. Chị vợ hỏi chồng: - Anh có nhớ bữa chúng mình mới quen nhau không? Hôm đó, trời cũng sấm sét đùng đùng như hôm nay. - Quên sao được, nhưng đáng tiếc là tôi đã coi thường lời cảnh báo về số phận mình từ thiên nhiên.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *