Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng… Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một “quái vật” rồi khẽ đáp:
– Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
– Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
- Vợ đâu mà ôm con thế kia? - À, … nàng ra chợ. Đi làm thì đỡ chứ ở nhà sểnh ra cái là vợ lại bắt trông con. Mà đúng là mẹ nào con ấy, tớ mệt với con bé quá. - Cậu nói “mẹ nào con ấy” nghĩa là sao? Chẳng lẽ con bé đã biết son phấn, quần áo thay mốt liên tục… như mẹ nó? - Cũng gần như thế. Có một giờ đồng hồ mà nó đã mấy lần đòi… thay tã. xem thêm
Chàng mơ mộng, mắt nhìn xa vắng, quay qua vợ nói: - Chắc anh phải xin nghỉ một năm không lương để đi vòng quanh thế giới em ạ! Nàng: – Bao giờ chúng ta đi? Chàng: – Anh chỉ muốn khoác ba-lô lên vai đi một mình thôi em ạ! Nàng: – Như vậy đi vòng quanh thế giới làm gì? Nếu muốn, em sẽ đưa anh qua bên kia thế giới!
Thấy cô vợ đi làm về khuya, anh chồng lại gần định tâm sự. Nhưng khi ngửi thấy hơi rượu ở miệng vợ, anh hốt hoảng hỏi: - Em uống rượu à? - Không phải em, - Thế tại sao miệng em có mùi rượu - Không phải em mà, ông trưởng phòng em uống đấy chứ.
Anh như con muỗi Anophen, Em như cô gái ngủ quên mắc màn “Rắp tâm” anh mới mò sang. Đốt cho một phát…em lăn ốm liền! Ngờ đâu em ốm triền miên, Sau hơn 9 tháng tự nhiên bệnh lành Sinh ra con muỗi…giống anh Lớn lên nó cũng đốt quanh xóm làng.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *