Anh gà trống

Trong giờ văn, cô giáo ra đề bài: Em hãy miêu tả một chú gà trống ở trong vườn.
Một học sinh đứng lên xung phong:
– Buổi sáng, ông mặt trời thức dậy, toả những tia nắng ấm áp xuống vườn nhà em.
– Hay, hay…
Có tiếng xuýt xoa ở dưới, cô giáo cười tươi.
– Chú gà trống đĩnh đạc ra giữa vườn, nhảy lên đống rơm. Chú vỗ cánh phành phạch, vươn cổ cất tiếng gáy vang động khắp nơi.
– Tuyệt vời…
Lại tiếng xuýt xoa.
– Sau đó chú nhảy xuống và chạy đi tìm chị gà mái.
Cô giáo hoảng hốt . . .
– Thôi, thôi, được rồi, xuống ngay, xuống ngay
– Nhưng nó không thôi, thưa cô. Nó còn nhảy lên lưng chị gà mái, đạp đạp mấy cái rồi nó mới thôi.

\n

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tiếng người đàn ông trong điện thoại: - Thưa bác sĩ, thằng con trai tôi bị chứng quai bị... - Phải, tôi biết. Hôm qua tôi đã đến và khám cho cháu rồi. Nhớ giữ nó cách biệt với những người khác trong nhà và... - Thôi chết! Nó đã hôn người giúp việc mất rồi. - Ồ, thật không may! Có lẽ chúng ta phải cách ly cô ấy... - Nhưng thưa bác sĩ, tôi sợ rằng chính tôi cũng đã hôn cô gái đó. - Rắc rối quá! Như vậy có nghĩa là ông cũng đã mắc bệnh.
Một tên cướp trẻ măng xông vào nhà băng, chĩa súng vào nhân viên thu ngân, và chìa ra một mẩu giấy. Cô này đọc lướt qua rồi mỉm cười nói với hắn: - Một cân bột, hai lít sữa tươi, 10 quả trứng gà. Những thứ này chúng tôi không có, mời anh sang cửa hàng tạp phẩm phía đối diện. - Khi tên cướp quày quả bỏ đi, cô gái tốt bụng còn gọi với theo: Mẹ anh còn dặn là tiền để ở túi quần bên phải, và đừng có dùng súng bắn nước vào người đi
Trong giờ học: - Thầy giáo: Con chuột chũi ham ăn. Mỗi ngày nó ăn một lượng bằng trọng lượng của nó. - Tèo (giơ tay có ý kiến): Thưa thầy, nhưng làm con chuột chũi biết được trọng lượng của nó nặng bao nhiêu ạ? - Thầy: !!??
Trước mâm cơm vợ vừa bưng ra, ông chồng ngồi chép miệng ngao ngán. Vợ nguýt dài: - Ông chẳng bằng mấy người ăn xin ngoài đường! - Chồng ngạc nhiên: Sao em có kiểu so sánh kỳ cục vậy? - Thì họ có bao giờ chê món tôi nấu đâu!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *