Bác sĩ siêu giỏi

Một phụ nữ kiêu hãnh nói với hàng xóm: “Con trai tôi là bác sĩ, và là bác sĩ rất giỏi. Bà nên đến chỗ nó khám bệnh”.
– Nhưng tôi hoàn toàn mạnh khỏe mà.
– Bà yên tâm đi! Giỏi như con trai tôi thì thế nào nó cũng tìm ra một bệnh gì đó ở bà.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong làng Quỳnh ở, các chức sắc thấy Quỳnh được chúa gọi vào hầu luôn thì khâm phục lắm, chẳng ai bảo ai mà kẻ nào người nấy đều đến nhờ cậy Quỳnh giúp đỡ, mong được hưởng chút ấm nhà chúa. Một hôm Quỳnh ở kinh đô về, cho gọi các chức sắc đến, bảo có muốn làm ông nọ bà kia thì tối đến nhà Quỳnh đánh chén, rồi ngày mai Quỳnh đưa lên kinh đô sớm. Các chức dịch bao phen mong đợi, nay thấy Trạng hẹn đưa vào kinh đều chắc mẩm phen này hẳn phải
Vâng đây là câu chuyện có thật .... Sinh viên hỏi vị giáo sư già: “Em không rõ mỗi khi thầy đi ngủ thì để bộ râu phía trên hay cho vào trong chăn?”. - Ừm, một câu hỏi rất lý thú, tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Tôi sẽ trả lời em sau nhé – vị giáo sư trả lời sau một hồi suy nghĩ. - Dạ, em cảm ơn thầy. Một tuần sau, vị giáo sư mặt xanh xao, mắt thâm quầng gặp lại chàng sinh viên nọ liền túm lấy ngực áo cậu ta: -
Trong giờ học triết học. Giáo sư triết học lập dị ra một bài thi cho sinh viên. Cả lớp sẵn sàng chuẩn bị, giáo sư đặt ghế lên bàn và viết đề: “Sử dụng tất cả những gì chúng ta đã học chứng minh cái này không tồn tại”. Các sinh viên cắm đầu cắm cổ viết. Có những sinh viên viết hơn 30 trang trong một giờ để cố gắng chối bỏ sự tồn tại của cái ghế. Chỉ có một thành viên của lớp đã đứng lên và kết thúc bài thi trong chưa đầy một phút.
Bọn chức sắc, hương lý trong làng lúc nào cũng nghĩ đến rượu thịt. Thấy bà mẹ Xiển vừa mới mất, chúng bắt phải làm ma, mời “làng” đến ăn uống. Nhà Xiển nghèo lắn, đến khoai sắn còn không có ăn thì lấy gì làm ma, nhưng không làm chúng sẽ đuổi đi khỏi làng. Nghĩ được một mẹo, Xiển bèn đi nói khéo với những tên chóp bu: - Chả nói các cụ cũng thừa biết, nhà túng quá, xin các cụ rộng lượng để được chôn cất ngày hôm nay cho mồ yên mả đẹp; còn việc

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *