Bác sĩ siêu giỏi

Một phụ nữ kiêu hãnh nói với hàng xóm: “Con trai tôi là bác sĩ, và là bác sĩ rất giỏi. Bà nên đến chỗ nó khám bệnh”.
– Nhưng tôi hoàn toàn mạnh khỏe mà.
– Bà yên tâm đi! Giỏi như con trai tôi thì thế nào nó cũng tìm ra một bệnh gì đó ở bà.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong lễ kỷ niệm tròn 30 năm ngày cha xứ nọ về với xứ đạo, một chính khách hàng đầu của địa phương được mời tới để đọc diễn văn. Thế nhưng, vì ông ta đến muộn nên linh mục quyết định nói đôi lời với các giáo dân để kéo dài thời gian. - Các con sẽ hiểu – Ông nói – ta có ấn tượng đầu tiên về xứ đạo này kể từ khi ta nghe lần thú tội đầu tiên ở đây. Khi ta tới đây vào 30 năm trước, ta đã nghĩ rằng mình được bổ
Trên phố nọ vừa mở một “Cửa hàng bán chồng”, nơi chị em phụ nữ có thể chọn mua cho mình một người đàn ông. Ngay lối ra vào cửa hàng có treo một bảng nội quy với nội dung sau đây: 1. Bạn chỉ có thể vào cửa hàng 1 lần duy nhất. 2. Cửa hàng có 6 tầng, càng lên cao thì hàng càng chất lượng. 3. Bạn có thể chọn bất cứ người đàn ông nào trên tầng bất kỳ hoặc leo lên tầng cao hơn. 4. Chỉ được phép chọn từ tầng dưới lên, không cho
Sau khi cắt tóc, chàng khách hàng nói với chủ tiệm: “Anh cạo râu cho tôi luôn đi, nhưng phải thật nhẵn đấy nhé”. - Ok thôi, chỉ cần anh ngậm quả bóng bàn này vào miệng, phùng má lên để tôi có thể thực hiện những đường cạo nghệ thuật và chính xác. Quả thực quả bóng bàn khiến cho việc cạo râu trở nên dễ dàng hơn nhiều. Lúc cạo xong, chàng khách bắt chuyện: - Nhưng mà này, quả bóng hơi nhỏ, nhỡ tôi nuốt mất thì làm sao. Chủ tiệm tỉnh bơ: - Thì ngày mai
Sao phải đợi một nụ cười mới trở nên thật xinh tươi? Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn? Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người ? Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc? Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút? Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên? Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện? Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *