Bài diễn văn bốc mùi


Trước đợt bầu cử diễn ra, vị chính khách nọ quyết định tới vận động tại một khu vực bảo tồn nhằm kiếm phiếu của thổ dân địa phương.

Dân chúng tập trung để nghe diễn văn của chính trị gia. Nhà chính khách càng thuyết trình càng hăng và đám đông cũng trở nên phấn khích theo. Cuối cùng, ông hứa:
Tôi sẽ mang lại những cơ hội giáo dục tốt hơn cho dân bản xứ!
Đám đông náo nhiệt hẳn lên, đồng thanh hô lớn:
Hoya! Hoya!
Chính trị gia không hiểu về ý nghĩa của thổ ngữ địa phương nhưng được khích lệ bởi sự nhiệt tình của dân chúng, ông tiếp:
Tôi hứa sẽ sửa đổi luật đánh bạc để cho phép mở sòng bạc trong khu bảo tồn!
Hoya! Hoya! – Đám đông gào lên và nhảy nhót uỳnh uỵch.
Tôi hứa sẽ tiến hành nhiều cải cách xã hội và mang lại nhiều cơ hội việc làm cho người bản xứ!
Hoya! Hoya! – Đám thổ dân hú lên như hóa dại.
Sau bài diễn văn, nhà chính khách đi tham quan khu bảo tồn và thấy một đàn bò lớn. Từng lớn lên tại nông trại và hiểu biết chút ít về gia súc, chính trị gia tỏ vẻ quan tâm và đề nghị tù trưởng cho phép ông lại gần đàn bò để quan sát được rõ hơn.
– Được thôi! – Tù trưởng đáp. – Nhưng cẩn thận kẻo giẫm phải Hoya của chúng, thối lắm!

– !!!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Mùa hạn năm đó, tui đi ăn ong mật sâu trong rừng U Minh. Đến trưa, ngồi dựa lưng vào gốc cây tràm nghỉ mát, tui móc gói thuốc ra ngồi hút. Thấy đằng kia, cách chừng ba công bề đứng, có một cây móp hay cây gì đó chết khô, cành lá rụng rơi đâu hết, chỉ còn lại thân cây trơ trọi. Cây khô này cao hơn các cây xung quanh. Gốc ngọn nó nứt nẻ, thẳng băng, da đen hơi mốc, trên có cái cháng hai. Một điều kỳ lạ là mỗi khi có con chim nào
Mấy chú hỏi tại sao nhà tui có cái tĩn Nam Vang lớn mà tốt vậy à? Cái tĩn màu da lươn bóng ngời, đựng trên một giạ gạo đó. Hồi xưa, nhà tui có chẵn cặp chớ đâu phải cu ki một cái này. Cặp tĩn của ông bà để lại mấy đời. Từ miệt Sa Đéc, vợ chồng tui xuống chỉ có một cặp tĩn đó với chiếc giỏ mây, đến đây sanh cơ lập nghiệp. Gia sản lưu truyền mà, nhưng đã bị mất đi một cái. Mỗi lần nhớ tới, tui thấy tiếc hùi hụi trong
Nhà báo hỏi một đạo diễn nổi tiếng: - Phim Việt Nam thường có lời thoại rất dài dòng, ngôn ngữ pha nhiều chất kịch. Tại sao phim của ông không có những lỗi đó? - Có gì đâu! Khi nhận được kịch bản, tôi dịch ra tiếng nước ngoài cho nó ngắn đi, rồi lại giao cho người khác dịch trở về tiếng Việt để giảm bớt chất kịch.
Lúc bé, nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học. Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được ngủ. Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại. Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi. Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi.... Lớn lên mới biết, càng học càng ngu

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *