Bắt rắn hổ

Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Hồi ấy, chúng tui đầu quân gần Cơi Nam, nơi Bác Ba Phi ở. Thỉnh thoảng bác vô thăm tụi tui và cung cấp nhu yếu phẩm. Có lúc thì mấy cây thuốc gò, mấy lố ngoại cảm tán, không quên mấy cái lưỡi lam cạo râu. Một lần tụi tui ước:
– Mùa nắng này phải chi được một vài con rắn hổ nấu cháo đậu xanh ăn cho mát!
Nghe vậy Bác Ba quay sang:
– Cái gì? Tụi bây thèm rắn hổ hả? Tưởng chuyện gì chứ ba cái thứ đó, làm gì cho hết. Hồi hổm tao bắt được, rộng cả chục lu mái dầm chứa nước mưa.
– Làm sao mà bắt được nhiều vậy bác Ba?
– Dễ ẹt! Tao bắt con cóc, móc lưỡi câu rồi đem nhấp nhấp trước hang. Nghe hơi con cóc là rắn hổ bò ra liền. Thứ rắn hổ đó nghe “mê” có thổi lỗ tai, hổng nhả đó nghe.
Thấy con óc, nó nhảy chồm chồm, nó táp cái bốp mắc lưỡi câu, thế là bắt ngon ơ! Thứ đi chìa, đào hang đó nghe, có tì vết ăn hổng khoái!
Nghe tụi tui đòi học nghề bắn rắn của bác, bác Ba quay sang nói:
– Coi vậy mà bắt kiểu đó đâu có đủ nhậu, tao còn cách này bắt hết trơn rắn hổ mà khỏe re vậy đó!
– Trời! Tài quá ha! Ồ mà cách nào bác Ba?
Bác Ba lột cái khăn trên đầu xuống quấn choàng hầu, rồi thong thả vấn một điếu thuốc gò tổ bố ý chừng để tụi này tập trung suy nghĩ, rồi mới thong thả kể:
– Có gì khó đâu. Hôm trước, trời lụt, rắn hổ kéo nhau lên cái gò cao. Trời ơi! Nó nằm lên nhau chồng đống như nhọng trong khạp vậy. Mấy con chuột bò lên là nạp mạng sạch bách cho chúng. Thấy đã quá trời! Tao về, liền đốn tre, trúc làm cái lọp thiệt bự, bằng bốn cái lọp bình thường. Tao bắt mấy con chuột, con cóc bỏ ở sau đuôi lọp, làm mồi nhử, rồi chống xuồng ra gò đặt day miệng ngay ở chổ bầy rắn ở. Tao chống xuồng lui ra bờ, ngồi đợi. Nghe hơi mồi, nó ngóc đầu lên, khừ khừng hổng thua cọp gừ. Vậy mà hổng con nào nhào vô ráo. Tại sao tụi bây biết không?
– Sao vậy bác Ba? Sao vậy?
– À! Tại tao chưa mở nắp lọp!
Tụi tui cười cái rần! Lọp có nắp sao bác Ba? Ờ lọp đâu có nắp, tao quên! À, mà nó biết mình gài bẫy, nên nó hổng vô. Chờ hoài hổng thấy chắc ăn, tao tính bỏ về thì thời may có con rắn nhỏ chắc là đói lắm, bạo dạn bò vô. Thấy con kia vô được không mắc bẫy như hồi trước, nên mấy con sau tiếp tục bò vô đầy lọp. Chờ cho con cuối cùng rúc vô lọp, tao mới dở lọp bỏ xuống xuồng, chống về. Chắc mẩm kỳ này chở ra chợ Cà Mau bán, mua thuốc gò hút xệ môi, ai ngờ một con rắn chừng năm kí lô vậy đó, nó tống sút đít lọp bò ra nhào tới, phóng vô mình tao táp cái bốp, dính ngay cái quần. Hết hồn, hết vía, tao chống sào phóng lên bờ. Ai dè dây lưng tuột, con rắn tiêu luôn cái quần của tao.
Tụi tui ôm nhau bò ra mà cười, cười đến chảy nước mắt, một lát có đứa cắc cớ hỏi:
– Rồi làm sao về nhà bác Ba?
– Tao theo kinh kéo xuồng về… lạnh muốn teo!
Hèn gì bữa nay bác đem vô cho tụi con có nữa khúc thuốc gò

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Mình mới được bạn kể câu chuyện cười, giờ ghi lại cho các bạn đọc: Vừa thấy Siêu đi học về, Nhân vội vã hỏi : - Nhân: Tớ bị cúm, tiếc quá, ko được coi đá bóng. Kết quả ra sao, lớp mình thắng hay thua ? - Siêu (la to): Lớp mình thắng 2/1 - Nhân: Lớp mình giỏi nhỉ! Còn bài kiểm tra Toán, Văn, hôm nay cô trả, tớ được mấy điểm? - Siêu: Cũng thế thôi! -Nhân:!!!
Một cô gái nói với chàng trai đang theo đuổi mình: “Nếu anh cũng đến nhà em đúng trăm lần như người bạn trai trước thì em sẽ trao cho anh tất cả!”. - Dễ thôi – anh chàng nhún vai và thề thốt đủ điều Kể từ đó dù trời mưa trời nắng, dù bão táp phong ba, tối nào chàng trai cũng đến nhà cô gái và vạch một vạch lên thân cây trong sân để làm chứng cứ. Cuối cùng đêm thứ 99 trời đổ mưa dữ dội, cô gái đứng ở cửa sổ nhìn xuống thấy
Trưởng phòng bước vào văn phong nhưng không thấy Hoa đâu liền hỏi một nhân viên khác trong phòng: “Tại sao Hoa hôm nay không đi làm? Anh có biết điện thoại nhà riêng của cô ấy không?”. - Thưa không, nhưng ta có thể hỏi máy tính điện tử… - Cái gì? Cả máy tính cũng bắt đầu biết tán gái à?
một ông cụ sắp chết, nhưng rất sợ. Một hôm. có người bạn tới thăm, ông liền than thở: - Tôi gần chêt rồi. Không biết chết có sướng không? - Dĩ nhiên là sướng rồi. - Sao ông biết? - Nếu sau khi chết mà không sướng, người ta chết sẽ đều trốn về cả chứ. Đàng này chẳng thấy một người chết nào về cả, đủ biết chết là sướng rồi!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *