Bo mạch tình yêu

Cầm con điện trở nhớ tới em. Đỏ, tím, da cam, ôi nét duyên huyền diệu!
Điện trở của em chắc phải lên vài triệu.
Bởi nhọc nhằn anh mới được gặp em.
Cảm ơn ông tơ xin thanks bà nguyệt.
Đã xe duyên cho đôi lứa hợp thành.
Đã cho anh dòng điện nguồn khá lớn.
Vượt qua trường điện trở của em.
Và tình yêu đến anh mới biết em là con “tụ”.
Mỗi lúc giận hờn em phóng xuống phóng lên.
Anh rất sợ mỗi lúc em quá ghen.
Dòng điện quá lớn thế rồi em nổ tụ.
Ôi thôi thôi! Thế là đời anh cô lựu.
Hệ thống mạch đen sì bởi cơn ghen.
Nhưng anh vẫn tin về tình yêu của anh và em đó.
Sẽ vững bền như con tranzito 3 chân.
Nếu hệ số khuếch đại là bêta.
Và tình yêu em trao anh là chỉ một.
Anh sẽ nhân nó lên bêta lần.
Và truyền đi với giải tần an toàn nhất.
Để không làm trôi điểm làm việc của em.
Anh sẽ lắp thêm cho em con IC số nữa.
Rồi lập trình nâng hiệu suất yêu anh.
Và mỗi việc em làm anh đây sẽ kiểm soát được.
Tránh trường hợp nổ tụ vì ghen.
Anh có nên lắp thêm cho em con RV không nhỉ ?
Để tăng giảm cường độ em yêu anh.
Bởi cái gì cũng phải có lúc xuống lúc lên.
Để tình yêu chúng ta thêm bền chặt.
Uh! Có khi nào em bỗng ra đi.
Theo tình mới không một lời từ biệt.
Để giữ em anh sẽ lắp thêm con đi ốt nữa.
Tránh dòng ngược chiều mỗi lúc đảo pha.
Oh! Lại còn con cuộn cảm nữa kia.
Rồi đây đây, con rơ le từ tự ngắt nữa.
Anh sẽ cải tiến thêm cho tình yêu hai đứa.
Mãi vững bền “bo mạch tình yêu”!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Truyện cười sưu tầm, các bạn đọc xong rồi cho ý kiến nha! Coi vậy chớ da cổ tui không phải là lang beng hay trổ đồi mồi gì đâu nghe! Số là hồi đó, đất U Minh này còn cao, về mùa mưa, nước rừng đổ ra cuồn cuộn, màu đỏ thẫm như nước trà. Các kinh rạch nhỏ uốn éo tuôn nước ra sông Ông Đốc. Sông Ông Đốc đổ ra biển. Thưở ấy, hai bên bờ sông Ông Đốc là rừng dừa nước ken nhau chạy một mạch tới gần mé biển, rồi như giật mình dừng
Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt. Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau: “Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao: Gió đưa cành trúc la đà Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương.” Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có
Đang trong giờ học, hai người bạn nói chuyện với nhau: “Theo cậu, thế nào là một người mê âm nhạc thực sự?”. - Có thể trả lời câu hỏi ấy rất đơn giản. Cậu hãy tưởng tượng một cô láng giềng trẻ trung xinh đẹp sang nhà cậu tắm nhờ, vì vòi nước buồng tắm bên nhà cô ấy bị hỏng. Cô ấy đóng cửa lại tắm và vừa tắm vừa khe khe hát. Cậu cúi xuống lỗ khóa và… - Và nhìn trộm? - Không… Người mê âm nhạc thì sẽ ghé tai vào lỗ khóa nghe chứ.
Một anh chàng giàu có tấp xe vào vỉa hè, nơi có một kẻ ăn xin lang thang, bẩn thỉu, rách rưới và bốc mùi cực kỳ đáng sợ. Anh ta mở cửa bước ra khỏi xe. Kẻ ăn mày thấy thế liền van vỉ: - Vì Chúa nhân từ, xin ngài hãy bố thí cho tôi một ít tiền lẻ để mua thức ăn. Tôi đã nhịn đói nhiều ngày nay rồi! Anh mở ví, rút ra tờ 10 đô la rồi nói: - Ông sẽ dùng số tiền này để mua bia uống thay vì mua thức ăn?

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *