Căn bệnh da cổ của tui

Truyện cười sưu tầm, các bạn đọc xong rồi cho ý kiến nha!
Coi vậy chớ da cổ tui không phải là lang beng hay trổ đồi mồi gì đâu nghe!
Số là hồi đó, đất U Minh này còn cao, về mùa mưa, nước rừng đổ ra cuồn cuộn, màu đỏ thẫm như nước trà. Các kinh rạch nhỏ uốn éo tuôn nước ra sông Ông Đốc. Sông Ông Đốc đổ ra biển.
Thưở ấy, hai bên bờ sông Ông Đốc là rừng dừa nước ken nhau chạy một mạch tới gần mé biển, rồi như giật mình dừng lại chới với… Con sông có chỗ rộng tới ba trăm mét. Đã nói con sông nước chảy mạnh như một con rắn nằm đập đuôi, nên ban đêm nhìn vào đầu cọc cừ nào cũng thấy chất lân tinh ánh lên tưng bừng sáng lòa. Con nước ròng xuống, những hàng cột đáy bị gió rung lên kêu o… o… Xuồng đi đường có dịp thả xuôi nước, qua ngang những ruộng đáy nghe đánh vèo một cái mà phát chóng mặt.
Lần đó, tui cùng dượng Tư nó chèo chiếc ghe cà dom đi chợ Cà Mau mua ít xi mang về xài. Lỡ con nước, tụi tui phải về nước ròng đêm. Tui ở phía sau kềm lái, thả theo chiều nước xuôi băng băng. Đêm tối đen như mực, tui cứ nghểnh cổ nhìn theo làn sáng sáng trên trời mà lái theo đó.
Ghe đang lao tới vun vút, tui bỗng nghe dượng Tư nó ngồi trước la: “Coi chừng gạt!” . Tức thì tai tui nghe cái “vèo”, thân thể nhẹ bỗng, ghe lủi tuốt lên mé bờ. Dượng Tư nó la bài hãi, tui tức quá, trả lời:
– Tui không còn thấy đường nữa, sợi dây kẽm chằng cột đáy gạt văng cái đầu tui mất rồi.
Tui nghe tiếng nói mình phát ra chỗ cần cổ chớ không phải chỗ cửa miệng. Nghe vậy, dượng Tư nó lật đật chạy lại mò cái đầu tháp lại cho tui, rồi ổng lấy hồ xi măng trét trét quanh cổ. Vì đêm hôm lụp chụp, với nữa không có cái bay nên ổng tô xi măng không láng được, đến bây giờ da cổ tui sần sượng vậy đó. Ai không tin làm thử coi thì biết.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Edison phát minh một dụng cụ điện tử, ông muốn bán phát minh này với giá 3.000 USD, và tự nhủ nếu các thương gia chỉ trả 2.000 USD cũng được. Lúc gặp nhau, họ hỏi ông về giá cả, Edison lúng túng không biết phải nói như thế nào. Một người trong số họ đành phải bắt đầu trước: - Chúng tôi không trả cao đâu, ông nghĩ sao với cái giá 40.000 USD?
Cô ca sĩ mới nổi vừa hát xong một ca khúc thịnh hành, đang cúi gập người chào khán giả... Nhiều tiếng reo hò vang lên: "Bis! Bis" Cô gái quyết định hát thêm lần nữa để chiều ý khán giả nhưng khi kết thúc bài hát, công chúng lại gào lên: - Bis! Bis! Lần thứ ba, rồi lần thứ tư... thứ sáu vẫn điệp khúc ấy. Cuối cùng, nữ ca sĩ thẽ thọt hỏi vọng xuống: - Tôi đang khản cả giọng rồi đây! Xin quý vị hãy cho biết tôi phải ca đến mấy lần bài hát
Một cô gái vào hiệu ảnh: - Anh chụp cho tôi một tấm ảnh chân dung vừa đẹp, vừa chân thật. Người chụp ảnh lưỡng lự nhìn cô gái, rồi nói: - Ở trường hợp của cô, chỉ nên chọn một trong hai điều đó thôi.
Một Bác sỹ, một Thầy giáo và một Thẩm phán là bạn chí thân của nhau. Một hôm đang ngồi nhậu với nhau, Thầy giáo nâng chén nói: Ba anh em mình chơi với nhau đã lâu, coi nhau như anh em ruột thịt. Hôm nay tôi đề nghị cùng nâng chén thề sống chết có nhau, giúp nhau khi khó khăn hoạn nạn. Ba người cùng uông rượu thề. - Thầy giáo: tôi làm cái nghề dạy học. Khi con cái hai bác đến tuổi đi học thì mọi việc cứ để đấy tôi lo. - Bác sỹ khề

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *