Cẩn thận không thừa

Tại một cuộc khảo sát tự nguyện bí mật về người quan trọng nhất trong cuộc đời đàn ông diễn ra tại Đức.
Hơn 100 người đàn ông được nhốt vào một phòng kín và họ phải ghi tên 10 người mà họ khó có thể rời bỏ trong cuộc đời. Sau đó họ phải gạch đi tên của những người nếu bắt buộc phải rời bỏ theo thứ tự.
Lần lượt những cái tên bạn bè, người thân rồi cô hàng xóm bị các vị đàn ông này xoá bỏ ra khỏi danh sách. Danh sách cuối cùng chỉ còn lại 3 đối tượng: bố mẹ, vợ và con cái… nhưng những người đàn ông này vẫn được yêu cầu tiếp tục gạch. Và rồi “bố mẹ” đã phải “ra đi” tiếp theo trong sự run rẩy, rồi “con cái” cũng bị họ gạch đi trong làn nước mắt ràn rụa. Một đại diện trong số họ vẻ mặt buồn bã giải thích với ban tổ chức cuộc khảo sát:
– Bố mẹ rồi sẽ rời xa tôi mà đi, con cái khi chúng trưởng thành cũng sẽ rời xa tôi, chỉ có vợ là người luôn bên tôi suốt quãng đời còn lại. Vì vậy tôi đã chọn vợ.
Sau khi nói xong anh này quay sang đề nghị tắt máy ghi âm, máy quay và cẩn thận ghé tai vị trưởng ban tổ chức thì thầm:
– Tôi cứ nói vậy, đề phòng những lời nói và hình ảnh này vô tình lọt vào tay vợ tôi thì chỉ có nước chết
p/s: Các bạn thấy chuyện này thế nào 🙂

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
- Mẹ: Chúng ta sẽ chuyển máy vi tính lên tầng hai - Con: Nếu vậy con nghĩ chúng ta nên bỏ hết các chương trình trong máy thì nhẹ nhàng hơn khi vận chuyển . - Mẹ: ?!?!
Trong giờ địa lý , thấy Tí ngồi không chú ý bài - Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì? - Tí (giật mình): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ! - Cô giáo: ?!?
Một cô tóc vàng mới vào nghề sơn vạch phân tuyến trên đường cao tốc. Ngày đầu, cô sơn được 10 dặm, ngày hôm sau cô chỉ sơn được 7 dặm. Ông chủ nghĩ rằng cô mệt, nên cho nghỉ một ngày. Sau hôm đó, cô ta làm cũng chỉ được 5 dặm. Cứ thế mỗi ngày cô lại làm ít hơn. Ông chủ gọi cô tới hỏi: - Có chuyện gì xảy ra thế? Tại sao năng suất của cô giảm từng ngày? - Tôi tưởng là ông phải biết chứ! Đơn giản là càng ngày, tôi càng đi
Một ông mục sư nói với các giáo dân: - Tuần tới tôi sẽ thuyết giảng về tội nói dối. Để giúp các bạn nhanh chóng nắm được vấn đề, tôi muốn tất cả đọc trước chương 17 quyển Mark. - Chủ nhật sau đó, để mở đầu bài giảng, mục sư liền yêu cầu những người đã đọc chương 17 quyển Mark giơ tay. Tất cả đều giơ tay. Ông mục sư cười và nói: Tốt! Bây giờ tôi sẽ tiến hành bài giảng về tội nói dối. Quyển Mark chỉ có 16 chương...

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *