Cẩn thận vẫn hơn

Hai vợ chồng già đi đến ga xe lửa, hai người đi vào quầy vé và hoi nhân viên:
– Này cậu, chuyến tàu lúc 3 giờ 10 phút đã đi chưa?
– Đã rời ga cách đây 15 phút.
– Còn bao lâu nữa chuyến 4 giờ mới đến?
– Còn lâu lắm.
– Vậy trước đó còn chuyến tàu khách nào không?
– Không.
– Tàu chở hàng?
– Không.
– Không có chuyến nào hết?
– Hoàn toàn không?
– Anh có chắc không?
– Chắc chứ! – nhân viên bán vé nổi nóng.
– Vậy thì, mình ơi – ông quay sang gọi bà vợ – bây giờ chúng ta có thể đi ngang qua đường ray được rồi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sở thú vừa nhập về một con chuột túi, người ta nhốt nó vào chuồng, quây rào sắt cao 7 m. Sáng hôm sau, thấy nó thoát được ra ngoài, ông giám đốc bèn hạ lệnh nâng rào lên 15 m, nhưng rồi vẫn thấy con thú ranh mãnh sổng ra ngoài. Tức điên, ông cho nâng mức lên 20 m, rồi 30 m… cũng không ăn thua, thế là sắt thép tiếp tục được chở đến để làm hàng rào… Ngựa vằn thấy thằng cha mới đến suốt ngày nhởn nhơ bên ngoài chuồng, bất kể rào sắt chót
Hai chú chim sẻ đang đậu trên hàng rào nói chuyện gẫu với nhau. Ðúng lúc hai chú đang thao thao bàn cãi và đấu láo hăng say, thì có một phản lực cơ Boeing 767 bay trên trời cao ngang qua trên đầu hai chú sẻ nhiều chuyện này. Một chú nhìn lên chiếc Boeing rồi nói với chú chim sẻ kia: - Ê Sẻ nâu, coi kìa, con chim bự trên kia bay nhanh ghê há, tao phục, tao phục. Sẻ nâu nhìn lên trời, quan sát chiếc Boeing đang bay một lúc lâu rồi trả lời: -
Sáng 26/06/2006, trên đường quốc lộ số 1, từ Hà Nội đi Đà Nẵng km 235 đã xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng. Mọi người xúm đông xúm đỏ để xem tình hình nạn nhân. Một anh phóng viên trẻ tuổi, với bầu nhiệt huyết công việc có sẵn, định bụng sẽ làm một bài phóng sự về chủ đề này. Anh chen vào đám đông nhưng với cái dáng người thấp bé như anh thì quả là khó để vượt qua hàng rào kiểu này. Anh bèn hô lớn: - Tôi là con của nạn nhân, xin
Một người ngồi trong công viên suy nghĩ: “Chả hiểu sao ai cũng bảo mình điên. Bậy! Mình điên hồi nào. Nếu mình điên thì mình phải ở trong Bệnh Viện chứ. Vậy là mình không điên. Đúng, tuyệt thật! Mình không điên” Vài ngày sau, người ta đưa anh vào Bệnh Viện Tâm Thần. Ngồi trong Bệnh Viện, anh ta suy nghĩ: “Tại sao chứ? Mình không hề bị điên. Mình đã nói với họ như thế rồi. Vậy mà họ vẫn cố ép mình vào đây. Bọn họ điên thật”

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *