Cẩn thận vẫn hơn

Hai vợ chồng già đi đến ga xe lửa, hai người đi vào quầy vé và hoi nhân viên:
– Này cậu, chuyến tàu lúc 3 giờ 10 phút đã đi chưa?
– Đã rời ga cách đây 15 phút.
– Còn bao lâu nữa chuyến 4 giờ mới đến?
– Còn lâu lắm.
– Vậy trước đó còn chuyến tàu khách nào không?
– Không.
– Tàu chở hàng?
– Không.
– Không có chuyến nào hết?
– Hoàn toàn không?
– Anh có chắc không?
– Chắc chứ! – nhân viên bán vé nổi nóng.
– Vậy thì, mình ơi – ông quay sang gọi bà vợ – bây giờ chúng ta có thể đi ngang qua đường ray được rồi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trên dương thế, có một con lợn bị đem ra giết thịt. Hồn nó về kêu với Diêm Vương. Diêm Vương hỏi: - Nỗi oan nhà ngươi như thế nào? Hãy nói rõ đầu đuôi nghe! - Dạ! Họ bắt tôi làm thịt! - Được rồi, hãy khai rõ ràng. Họ làm thịt như thế nào? - Dạ, trước hết, họ trói tôi lại, đè ra chọc tiết. Xong họ đổ nước sôi lên mình tôi, cạo lông. - Rồi sao nữa? - Cạo sạch rồi, họ mổ ra, thịt tôi họ xé thành từng mảnh, chặt nhỏ bỏ vào
Hai ông đồ rủ nhau vào quán nước hàn huyên, nhìn đĩa đậu phung trên bàn một ông nói. - Tôi ra một câu, ông đối được cho thông thì tôi chịu tiền cả, đối không thông thì ông chịu tiền cả. Ông kia bằng lòng. - Nướng đậu phụ cho cha ăn. Ðối đi! Ông kia ngẫm nghĩ một lát, rồi đọc: - Sắc ích mẫu cho mẹ uống. Ông trả tiền nhé! Ông ra câu đối hơi hoảng. Nhưng rồi ông ta trấn tĩnh được thong thả nói: - Ðối sát đấy. Phụ là cha đối với mẫu
Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Hồi ấy, chúng tui đầu quân gần Cơi Nam, nơi Bác Ba Phi ở. Thỉnh thoảng bác vô thăm tụi tui và cung cấp nhu yếu phẩm. Có lúc thì mấy cây thuốc gò, mấy lố ngoại cảm tán, không quên mấy cái lưỡi lam cạo râu. Một lần tụi tui ước: - Mùa nắng này phải chi được một vài con rắn hổ nấu cháo đậu xanh ăn cho mát! Nghe vậy Bác Ba quay sang: - Cái gì? Tụi bây thèm rắn hổ
Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Cái năm đó trời nắng hạn đến lung, bàu đều khô sạch trọi, không còn một miếng nước thấm tay. Hạn đến chó nằm ở hàng ba nhìn trời lè lưỡi, gà ấp trên ổ hót cổ thở hết ra hơi, trâu thèm nước đổ bọt mồm. Nhà tui chỉ có mấy cái đìa cá giống với một cái búng đập thông ra kinh Ngang là còn nước chút đỉnh. Một bữa nọ, nhà có khách, túng thức ăn quá tui mới sai con Út

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *