Chân tình

Một cô gái nói với chàng trai đang theo đuổi mình: “Nếu anh cũng đến nhà em đúng trăm lần như người bạn trai trước thì em sẽ trao cho anh tất cả!”.
– Dễ thôi – anh chàng nhún vai và thề thốt đủ điều
Kể từ đó dù trời mưa trời nắng, dù bão táp phong ba, tối nào chàng trai cũng đến nhà cô gái và vạch một vạch lên thân cây trong sân để làm chứng cứ. Cuối cùng đêm thứ 99 trời đổ mưa dữ dội, cô gái đứng ở cửa sổ nhìn xuống thấy chàng trai đang đội mưa lúi húi bên thân cây thì vội lao ra khỏi nhà chạy đến:
– Em hiểu lòng anh rồi, không cần phải đợi đủ 100 ngày nữa. Anh ướt hết rồi, vào nhà em thay áo đi.
Bấy giờ chàng trai mới quay đầu lại lẩm bẩm:
– Tôi chỉ là người được thuê làm việc này mỗi tối thôi, cô ơi! Cô để tôi làm nốt, còn 1 tối nữa là xong hợp đồng rồi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Anh chàng nọ đến văn phòng với một cánh tay bó bột và một con mắt tím bầm. Anh ta giải thích với các đồng nghiệp: - Đã từ lâu, tớ tìm kiếm người đàn bà của cuộc đời mình. Mới đây, tớ làm quen với một cô gái xinh đẹp, nhưng bố cô ấy không đồng ý. Sau đó tớ gặp một người đàn ông tuyệt vời sẵn sàng trở thành bố vợ tớ, nhưng con gái ông ta lại không đồng ý. Cuối cùng, hôm qua, tớ đã gặp được người phụ nữ phải nói là cực kỳ
9. Mỗi tuần hai lần chúng tôi tới một nhà hàng xinh xắn, thưởng thức rượu ngon, đồ ăn hảo hạng với đám bạn bè. Tôi đi vào thứ sáu, còn vợ tôi, thứ ba. 8. Chúng tôi ngủ riêng giường. Giường vợ tôi ở Hà Nội còn của tôi ở thành phố Hồ Chí Minh. 7. Đi đâu tôi cũng mang vợ theo. Chỉ có điều cô ấy phải tự tìm đường về. 6. Tôi hỏi vợ định đi đâu nhân kỷ niệm ngày cưới. Vợ tôi muốn ghé thăm chỗ nào cô ấy lâu lâu chưa tới. “Nhà
Điện thoại reo, nhấc máy là một cậu bé: - Xin lỗi, ai thế ạ? - Bố cháu có nhà không? - Không ạ, bố cháu vừa ra ngoài rồi. - Ra ngoài cho thư giãn à? - Không, bố cháu đi với mẹ cháu.
Con gái nói với mẹ: - Mẹ ơi! Con đi dạo một chút đây! Con thấy thèm không khí trong lành quá. - Được thôi con yêu. Nhưng con hãy báo với “không khí trong lành” của con là con phải về trước 9 giờ đấy nhé.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *