Chết là rất sướng

một ông cụ sắp chết, nhưng rất sợ. Một hôm. có người bạn tới thăm, ông liền than thở:
– Tôi gần chêt rồi. Không biết chết có sướng không?
Dĩ nhiên là sướng rồi.
Sao ông biết?
Nếu sau khi chết mà không sướng, người ta chết sẽ đều trốn về cả chứ. Đàng này chẳng thấy một người chết nào về cả, đủ biết chết là sướng rồi!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sau một bữa tối ngon miệng, hai cặp vợ chồng rời bàn tiệc. Các bà vợ đi vào bếp dọn dẹp, còn các ông chồng thì ra phòng khách uống nước, trò chuyện. Một ông thắc mắc: - Ông lịch thiệp và yêu vợ thật đấy. Ông luôn miệng gọi vợ là “mèo con của anh”, “mật ngọt của anh”, “thiên thần của anh”, “hoàng hậu của anh”… nghe mới ngọt ngào làm sao. Ông kia đảo mắt nhìn quanh dè chừng vợ rồi thầm thì: - Chẳng giấu gì ông, cách đây 4 năm, tôi quên tiệt mất tên
Người vợ nói với người chồng: Anh buồn cười thật khách khứa sắp đến rồi mà anh vẫn mặc quần dùi thế a ? Người chồng chả lời: Cứ dể khách đến để họ thấy em cho anh ăn uống như thế nào . Ngươi vơ liên nói : Vậy thì anh cởi hết cả luôn ra để họ thấy rằng có cho anh ăn uống tử tế cũng chả để làm gì Có thể bạn quan tâm
Trên chuyến tàu Hà nội-Vinh hôm đó mặc dù ngồi theo số ghế ghi trên vé, ấy vậy mà vẫn còn khá nhiều người phải đứng. Trong số những người không được ngồi đó có một cô gái trẻ và rất xinh. Đến ga Nam định, thấy cô gái có vẻ mệt mỏi , BS Đởm thấy ái ngại quá, liền liều mạng lịch sự mời một câu:”Tôi trông cô có vẻ rất mỏi chân rồi, xin mời cô ngồi lên đùi tôi…” Quả đúng là cô gái đã rất mỏi chân, nên cô liền ngồi lên đùi BS Đởm
Có một đôi trai gái tối đến công viên chơi, không may không còn ghế đá nào trống. Anh chị đành gồi bằng dép. Ngồi từ 8 giờ đến 10 giờ không thấy nàng nói gì, chàng có vẻ bực mình nhưng không nói ra. Đến 11 giờ, không còn chịu đựng được nữa chàng đứng phắt dậy nói: - Yêu thì nói mẹ ra đi lại còn im lặng mãi, bố mày cũng ngượng bỏ mẹ, không thì giả dép bố về. \nCó thể bạn quan tâm

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *