Chí Phèo biết chữ

Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm:
– Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây!
Rồi hắn bập bẹ đánh vần:
Rờ… ươu… rươu… nặng… rượu. Nhờ… e… nhe… nặng… nhẹ… Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Bác sĩ hỏi cô y tá: - Này, tôi đã cho bệnh nhân A nằm một giường, bệnh nhân B nằm riêng một giường, tại sao cô lại cho họ nằm chung với nhau? - Vì thiếu giường, nên em tiết kiệm  ạ! - Tiết kiệm là thế nào? - Thưa bác sĩ tại vì bệnh nhân A đang sốt cao, còn bệnh B thì kêu rét ạ! Nằm chung thì điều hòa… nhiệt độ cả hai ạ!
Một phụ nữ trẻ tóc vàng hoe vừa xuống xe buýt làm cho tất cả mọi người kinh ngạc vì cách ăn mặc quá táo bạo: Một bên tà áo vén cao để lộ nguyên cả “ngọn núi lửa” sắp phun trào. Không ai dám nói gì, cuối cùng một cảnh sát can đảm tiến đến nhắc nhở: - Thưa cô, cô rất đẹp và thời trang của cô không hề che giấu điều đó, nhưng cô quên mất một điều là… Nghe đến đây, TVH trẻ nhìn vội xuống ngực mình và bỗng hét thất thanh: - Thôi chết!
Một người phụ nữ tức giận xông vào văn phòng một bệnh viện tư nhân, quát tháo ầm ĩ. Bác sĩ trực ban nhã nhặn hỏi cô xem có chuyện gì và cô đập bàn quát. - Có ai đó đã đánh cắp bộ tóc giả của tôi trong khi tôi đang phẫu thuật mắt ở đây ngày hôm qua. Bác sĩ kéo người phụ nữ ngồi xuống và giải thích: - Tôi chắc chắn với cô là không ai trong kíp mổ của tôi lại làm một việc như thế. Điều gì đã làm cô nghĩ nó bị lấy
Một phụ nữ đến gặp bác sĩ, vòng vo giải thích rằng mình mắc bệnh không kiềm chế được trung tiện, cô ta nói: - Nhưng cũng may là chúng không bốc mùi và không kêu thành tiếng. Thực ra, nãy giờ ngồi nói chuyện với ngài mà tôi đã hai lần… rồi đó. Ông này kiên nhẫn chờ bệnh nhân biểu hiện hết các triệu chứng xong, viết đơn thuốc rồi đưa cho cô. - Cái gì? Thuốc nhỏ mũi à? – cô ta ngạc nhiên hỏi. - Vâng – bác sĩ đáp – tôi sẽ phục hồi khứu

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *