Chuyện riêng tư vợ chồng

Thời bao cấp, hai vợ chồng vừa mới cưới nhau được phân căn hộ tập thể cấp 4, mỗi nhà cách nhau bởi bức tường mỏng dính.
– Em à, để bảo mật cho sự riêng tư của đôi ta, chúng mình nên quy ước. Nếu em muốn rủ anh… tắt đèn ngủ sớm thì gọi là “làm ăn”, bữa nào anh hơi mệt thì anh sẽ trả lời “mất khả năng chi trả”.
– Hay quá, thế hôm nào mệt thì em sẽ từ chối khéo là đang “lạm phát” nhé. Quên nữa, hàng tháng anh cần nhớ là em sẽ có vài ngày “khủng hoảng”.
– Nhớ rồi. Còn cái này nữa, anh nói ví dụ thôi nhé, là mai mốt nếu chẳng may tình nghĩa đôi ta có thế thôi thì xin cứ nói với nhau là muốn “từ chức”, “miễn nhiệm”, chứ đừng dùng từ “ly hôn” hay “ly dị”, nghe buồn lắm!
Được một thời gian, một đêm nọ, khi cả khu chung cư đang say giấc thì đôi vợ chồng này bỗng to tiếng kịch liệt với nhau:
– Đã bảo giảm “lạm phát”, qua thời “khủng hoảng” rồi, mà cứ rủ “làm ăn” thì ông mở miệng than “mất khả năng chi trả”, là sao? Là sao? Giải trình ngay!
– Bà thông cảm, đâu phải chỉ bà mới biết “làm ăn”.
– Á! Ra là ông có “đầu tư ngoài ngành”! Nói ngay, ông rải vốn những đâu, khai mau!
– Thôi mà bà, thời buổi này có thằng nào không “đầu tư ngoài ngành” đâu, bởi càng được chiều chuộng thì vốn liếng càng dư dả, không kiếm chỗ rải nó… ức chế lắm!
– Trời ơi là trời! Thế ông không thấy những thằng “đầu tư ngoài ngành” chỉ toàn lỗ lã hay sao? Còn ông, phen này tôi cho ông “miễn nhiệm” nhé!
– Bà có gan thì cứ miễn! Thằng này thà chết chứ không “từ chức”!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Quán bia nọ có nhiều món nhậu: Tiết canh, thịt chó, tái dê… Lúc đông khách, ông chủ quán đứng cửa, chỉ đạo gia nhân phục vụ khách, phát lệnh rất gọn. Thấy nhóm nghệ sĩ vừa tới, ông gọi: - Tiết! Mang đây! Mấy xe cub vừa đỗ xịch, ông kêu: - Chó! Nhanh nào! Chiếc “u-oát” vừa tới. Mấy vị “cặp da- cặp táp” bước vào quán, ông chủ lớn tiếng: - Dê! Dê đấy! Chợt có tiếng người khách nào đó lè nhè: - Dê đâu có mà dê! Toàn bò! Đồ khỉ!
Thầy bói xem chỉ tay một người đàn ông. - Nửa đầu cuộc đời, ông khổ sở vì thiếu tiền, sau đó… sẽ đỡ hơn nhiều. - Vì tôi sẽ kiếm ra tiền ư? - Không, vì ông sẽ quen thôi mà.
Có một nhà hàng thường đông khách, vì vậy việc nấu nướng phải thuê rất nhiều người và phải được chuyên môn hóa công việc. Một hôm, trên bảng phân công làm món thịt chim bồ câu, người đầu bếp đã ghi như sau: “Cô Lan cắt tiết anh Hùng nhổ lông cô Ngọc luộc trứng anh Sơn mổ bụng cô Đào lột da anh Hải rửa chim cô Lài bóp mềm cô Thắm bằm nhừ cô Tuyết xào giòn”. Nhìn bảng, mọi người cười vỡ bụng. Chỉ vì thiếu các dấu phẩy. \n
Thấy chồng đang sửa soạn chuẩn bị ra ngoài, cô vợ liền gằn giọng: “Anh yêu! Hôm nay anh ở nhà trông con nhé” Anh chồng luống cuống trả lời: - Em yêu! Anh phải ra ngoài gặp gỡ bạn bè. Cô vợ liền quát: - Đã bảo ở nhà là ở nhà, không đi đâu hết. Anh mà bước ra khỏi cửa thì chết với tôi. Anh chồng run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố trấn tĩnh đáp: - Tôi sợ gì mà tôi không dám ở nhà cơ chứ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *