Có bán thuốc lào không hử?

Tư Ếch từ ngày biết hai câu thơ:
Trúc xinh trúc đứng hàng rào
Em xinh em hút thuốc lào… cũng xinh!

cho nên bị lên cơn ghiền sâu mắt đã hai hôm, mà đợi đến phiên chợ làng thì còn những một tuần nữa, nên bèn lân la vào ngõ cô gánh hàng xén:
– Cô mình có bán thuốc lào không hả?
– Không có bác ơi!
Qua hôm sau, chưa bảnh mắt, Tư Ếch lại ra ngõ ấy vừa ngáp lia lịa vừa hỏi:
– Cô mình có bán thuốc lào không?
Cô hàng xén mới mở hàng đang ế, phát cáu:
– Này, này… em bảo cho bác biết nhá, em chưa từng bán thuốc lào, em không có bán thuốc lào, và em sẽ không bao giờ bán cái ngữ thuốc lào! Bác còn dấm dớ hỏi nữa là em búa cho bác mấy búa đấy…!
Qua tờ mờ sáng hôm sau nữa, đang lúi húi dọn hàng ra thì cô hàng xén đã thấy Tư Ếch lò dò đến:
– Này, cô mình có bán búa không hử?
Cô hàng xén chưng hửng:
– Làm gì có búa mà bán!? Rõ chán cái bác này!…
Tư Ếch mừng ra mặt:
– Thế… có bán thuốc lào không hử!?

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Độc giả [u]Thế Duy[/u] chia sẻ những vần thơ sưu tầm được trên mạng xung quanh các vấn đề của liên đoàn bóng đá VN VFF mấy ngày qua. Bây giờ Mận mới hỏi Đào. Vấn đề trách nhiệm thế nào cho xong? Dư luận như mớ bòng bong. Nhiều bài đả kích tôi lòng bất an. Mận hỏi thì Đào mới can. Việc gì lo sợ như ngan trong chuồng. Quan tâm gì đám fan cuồng. Lần nào thất bại cũng buông lắm lời. Thắng thua chuyện ấy thường thôi. Phải có kinh nghiệm để rồi rút ra… Đào
Bác nông dân vác trâu ra đồng cầy ruộng, mẹ vo gạo nhịp nhàng như chú công nhân làm đường, nước Hồ Gươm xanh như nước rau muống luộc... Đề: Tả Hồ Gươm. Nước Hồ Gươm xanh như nước rau muống luộc. Đề: Tả cây mít. Nhà em có một cây mít ở đằng sau nhà, thân cây to ơi là to, lá của nó to bằng cái tai con lợn. Đề: Tả con gà nhà em. Nhà em có một con gà, hai mắt nó tròn như hai nắp chai. Mào nó đỏ như màu đỏ. Mỗi buổi sáng
Độc giả Nguyên Quang Phúc lại thúc giục những người chưa lập gia đình không nên “cành cao” nữa. Hoa trong lọ sắp héo. Mùa xuân sắp qua rồi. Còn cành cao gì nữa. Không lấy chồng đi thôi. Đã gần băm gần chặt. Mà chưa tỏ sự đời. Bóng câu qua cửa sổ. Lá vàng rơi, rơi, rơi…
Bạn Phan Thị Thanh Minh gửi lời đồng cảm đến bài toán đi ăn cưới với đồng lương hưu của Nguyen Thieu. Xập xình nghe rộn rã đài loa. Ngay ngáy lo sao vẹn mọi nhà. Hàng xóm nghĩa tình nơi bạn hữu. Trong làng thân thiết họ hàng xa. Một tuần bốn thiệp đưa mời cụ. Hai giấy cùng tin báo hỷ bà. Yếu sức kiêng ăn xin cáo tiệc. “Gọi là” đến trước bớt tiêu pha

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *