Có đâu mà dễ thế

Chàng ngồi cạnh nàng trong công viên mà mãi không thấy nàng có động tĩnh gì cả.

– Em có muốn nghe anh kể một câu chuyện không?
– Có, anh kể đi.
Và chàng kể: “Ngày xửa ngày xưa, xưa lắm… xưa lắm, trong một khu rừng, có hai mẹ con nhà dê. Một hôm dê con đi lạc vào rừng, dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ đi mãi đi mãi, đến một cánh rừng, dê mẹ gặp bác sói. Dê mẹ hỏi bác sói:
Bác sói ơi! bác sói, bác sói có thấy dê con đi lạc vào đây không?
Có đâu mà dễ thế?
Trong lúc dê mẹ đang ngu ngơ không hiểu bác sói nói gì, bác sói nói tiếp:
Hôn tôi một cái tôi chỉ cho.
Thế rồi bác sói chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ đi mãi đi mãi, đi đến một bờ sông gặp bác voi. Dê mẹ hỏi:
Bác voi ơi! bác voi, bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?
Có đâu mà dễ thế?
Lần này dê mẹ hiểu ý ngay. Dê mẹ hôn cho bác voi một cái. Thế rồi bác voi lại chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ lại đi mãi đi mãi, đi đến một cánh rừng hoang vắng, dê mẹ gặp bác hổ. Dê mẹ hỏi:
Bác hổ ơi! bác hổ, bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?
Có đâu mà dễ thế?
Dê mẹ lại hôn bác hổ một cái và bác hổ lại chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con”.
Đang kể chàng dừng lại không kể nữa. Nàng hỏi:
Câu chuyện kết thúc chưa anh?
– Còn, dài lắm em ạ.
– Thế sao anh không kể tiếp?

Có đâu mà dễ thế?:lol

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một thương gia đang nằm chờ chết, thều thào đọc chúc thư cho viên luật sư: - ...Có lẽ cũng phải nghĩ đến các nhân viên của tôi một chút. Hãy chia cho mỗi người phục vụ trên 25 năm nửa triệu USD... - Luật sư ngạc nhiên: Nhưng hãng của ngài chỉ mới thành lập có 15 năm thôi mà? - Vị thương gia thở hắt: Vâng, tôi nhớ. Nhưng phải quảng cáo chứ! 
Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình: - Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay. - Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái thân tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy. - Úi chao!
Nhà triệu phú nọ mất một con chó quý, đăng báo tìm và hứa sẽ thưởng 10.000 USD. Chờ mãi không thấy báo phát hành, ông bèn tới toà soạn thì chỉ gặp một em bé. Ông níu lại hỏi: - Ở đây không còn có ai cả sao? - Dạ không, nghe nói tất cả nhân viên toà soạn đang bận đi tìm con chó của ai đó bị lạc.
Chàng trai nhận được điện thoại từ một cô gái: "Alo tôi nghe?" - Dạ. Alo, anh là anh Chỉnh phải không ạ? - Chuẩn không phải Chỉnh. - Vâng. Em nè, là người hôm bữa anh có khen em đẹp đấy ạ, có thiệt em đẹp vậy không anh? - Chuẩn không phải Chỉnh em ơi! - Ôi thích thế. - Cái con dở người này, tao không phải Chỉnh, tao tên Chuẩn. - !!!!!!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *