Con thanh tịnh

Chuyện hơi dài nhưng hay lắm, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ….
Ông quan nọ muốn ăn thịt ếch, sai lính đi bắt, nhưng lại không muốn dùng tiếng “ếch” nghe không sang, bảo là đi bắt con thanh tịnh, ý nói trong sạch, không ăn bẩn.
Lính nghĩ nát óc mà không hiểu “con thanh tịnh” là con gì, gặp ai cũng hỏi. Hỏi nhà sư, nhà sư nói:
Ở trên đời này, chỉ có nhà tu hành là thanh tịnh thôi!
Lính mừng quá bắt sư trói lại, lôi về để dưới nhà giam, vội vàng lên công đường thưa:
Bẩm con đã bắt được con thanh tịnh về đây rồi ạ.
Quan truyền: – Thế thì chặt đâu lột da cho ta!

Sư nghe, sợ mất vía, lạy lục:
Nhờ anh lên bẩm quan, hôm qua tôi có ăn mấy miếng thịt cầy, chẳng được thanh tịnh nữa, xin quan xét cho!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một anh chàng nọ, muốn được ăn miễn tại của hàng đồ ăn. Chú nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa một nhà hàng nổi tiếng đắt đỏ có treo bảng thông báo: “Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100”. Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, chú ta mới bước vào và gọi món ăn tả lả. Ăn xong, chú vui vẻ nói với chủ tiệm: - Tôi là người khách may mắn phải không? - Cậu làm sao thế! Cậu là người khách đầu tiên đấy. - Thế
đang để học hỏi .. Ông nội và cháu đích tôn 3 tuổi ngồi chơi trò bán hàng. Cháu: - Đây tôi đưa bác 5 ngàn, nhưng với một điều kiện. Ông: - Điều kiện gì cũng được. Cháu: - Thật không? Ông: - Thật! Cháu: - Bác phải về dạy lại con bác đi nhé, con bác hay đánh tôi lắm đấy. - Ông: !!!!
Có một anh chàng chăn lừa, một hôm anh lạc mất 1 con,anh vội vã đi tìm, tìm mãi chẳng thấy đâu. Bỗng anh khoái chí kêu ầm lên: - Trời ơi sao may thế là may! Bà con hàng xóm thấy vậy, ngạc nhiên hỏi: - Tại sao anh lại vui thế? - Ồ, sao lại không vui? Các bác thấy không, lúc mất con lừa may cho tôi là tôi không ngồi trên lưng nó, nếu không thì tôi vừa mất lừa vừa mất cả mình luôn. - !!!!
Ông thầy thuốc chữa cho bênh nhân nhưng tới thang thứ tư bèn ngưng, năn nỉ cách mấy cũng không chịu hốt thuốc tiếp, cho rằng bệnh nhân đã cãi lời thầy lén ăn quít. Học trò hỏi thầy: - Sao thầy biết người ta ăn quít? - Tao thấy vỏ quít bỏ đầy dưới gầm giường nên mới dám cả quyết! Ðó cũng là kinh nghiệm khi đi chữa bệnh, các con phải nhớ lấy! Tháng sau, một học trò của thầy đi chữa bệnh ở làng bên nằng nặc cho rằng con bệnh đã lén ăn thịt gà

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *