Con trăn rồng

Mùa nước năm đó, có một đêm trời mưa bão làm đổ ổ quạ ngoài cây tràm một. Lũ cò, diệc bị gió đánh rơi lướt khướt, rã cánh té đầy đường. Ở những lùm cây rậm, loài dơi quạ đeo thành đùm bằng cái thùng thiếc sát vào các nhánh cây. Rừng tràm U Minh đêm đó nổi sóng ì ùm không thua gì sóng biển. Vợ chồng con cái tui ngủ trên túp chòi có sàn gác, bị giông đẩy đưa tựa như ngồi xuồng nan trên biển.
Độ nửa đêm, tui nghe bên dưới sàn gác có tiếng động ở gần những bụi chung quanh. Chuyện đó thì cũng chẳng có gì là lạ. Thường những đêm mưa giông như vậy, lũ thú rừng bị ướt ổ, lạnh, đâm ra quạu, cắn lộn nhau kêu ầm ầm.
Đến sáng thiệt mặt, dượng Tư nó từ đàng nhà mang một cái giỏ trên vai đi lượm cờ rót, dài dài lại nhà tui. Tui thì còn ngồi co ro trên sàn gác, chưa chịu dậy. Đang ngồi bập bập điếu thuốc, tui bỗng nghe dượng Tư nó la bài hãi bên dưới :
– Trời đất quỉ thần ơi! Cái con gì dị hộm kỳ đời, anh Ba ơi!
Tui lật đật với cây mác thông, tuột xuống thang gác, chạy tới xem. Là tay thợ rừng đã từng sành sỏi, nhìn con vật đó tui cũng phải bí lù, không thể hiểu nổi là giống vật gì. Cái mình là mình con trăn, nhưng trăn sao đầu lại có sừng? Cái đầu là đầu con rồng, nhưng tại sao rồng gì lại không chân mà nghe tiếng kêu “bét bét”?
Con vật bắt đầu bò đi. Mình nó láng ngời, sụông óng, đầu nó có sừng chà chôm, cổ nghểnh lên, miệng cứ kêu “bét bét”. Tui đặt tên đại cho nó là con trăn rồng. Nhưng dượng Tư nó không chịu, dượng bảo là con trăn gấm vừa nuốt một con nai, đầu nai còn ló ra ngoài nên nhìn thấy nó lạ lùng như vậy.
Con trăn rồng ấy cứ bò tới, nghểnh cổ, quơ sừng, kêu bét bét.
xem thêm:

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Nhà báo hỏi một đạo diễn nổi tiếng: - Phim Việt Nam thường có lời thoại rất dài dòng, ngôn ngữ pha nhiều chất kịch. Tại sao phim của ông không có những lỗi đó? - Có gì đâu! Khi nhận được kịch bản, tôi dịch ra tiếng nước ngoài cho nó ngắn đi, rồi lại giao cho người khác dịch trở về tiếng Việt để giảm bớt chất kịch.
Lúc bé, nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học. Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được ngủ. Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại. Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi. Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi.... Lớn lên mới biết, càng học càng ngu
Một anh chàng bị tai nạn nghề nghiệp nên cụt mất một tay. Từ đó anh ngày nào cũng buồn bã chán đời. Một anh đi trên đường và gặp một người bị cụt hết cả hai cánh tay nhưng vẻ mặt hết sức yêu đời và người này vừa đi vừa cười nắc nẻ. Ngạc nhiên, anh đến gần và hỏi: - Tôi mất hết một cánh tay và thấy vô cùng chán nản, anh mất mát nhiều hơn tôi mà sao anh có vẻ yêu đời quá vậy? Người kia vừa cười vừa nói: - Mày bắt dùm tao con
Con gái hớt hải chạy vào bếp nói với mẹ: - Mẹ ơi, hình như bố sắp ngất. - Tại sao thế? - Có một người vừa đưa một gói hàng đến. Khi xem tờ hóa đơn, tự nhiên chân tay bố run lẩy bẩy, mặt mày tái mét... - Tuyệt thật! Vậy là chiếc váy mừng sinh nhật của mẹ đã đến rồi đấy!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *