Con vẹt của thuyền trưởng

Một nhà ảo thuật trình diễn trên một chiếc tàu ở vùng biển Caribê. Mỗi tuần khán giả lại khác nhau nên nhà ảo thuật có thể sử dụng cùng một mẹo hết lần này đến lần khác. Chỉ có một rắc rối: con vẹt của thuyền trưởng được xem buổi biểu diễn mỗi tuần và bắt đầu hiểu nhà ảo thuật đã làm những gì.
Mỗi khi hiểu được, đang buổi biểu diễn nó liền hét toáng lên: “Xem kìa, không phải là cái mũ đấy đâu. Nhìn kìa ông ta đang giấu những bông hoa ở dưới bàn! Này, tại sao tất cả các quân bài đều là át bích?”
Nhà ảo thuật rất tức giận nhưng không thể làm gì được, suy cho cùng đấy là con vẹt của thuyền trưởng.
Một ngày nọ chiếc tàu gặp nạn và chìm. Nhà ảo thuật thấy mình đang bám vào một tấm ván giữa đại dương cùng với, tất nhiên là con vẹt. Họ nhìn nhau căm giận nhưng không thốt ra một lời nào. Một ngày trôi qua, một ngày và lại một ngày nữa. Sau một tuần cuối cùng con vẹt nói: “OK tôi chịu thua. Ông đã làm gì với con tàu vậy?

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Có một cặp vợ chồng mới cưới. Thời gian trôi qua người vợ mang thai sinh được một trai. Đưa vợ từ nhà hộ sinh về, anh chồng bị vợ mắng một hơi, không hiểu tại sao vợ mình lại nổi giận đến thế. Vợ anh giải thích: - Anh nghĩ coi mỗi lần sinh đẻ tôi phải cực khổ như thế này. Tôi thề từ nay đến già tôi mà… với anh nữa thì súng đạn sẽ bắn tôi! Sáu tháng sau, anh chồng vẫn không dám đụng đến vợ vì sợ vợ mình phải chết do súng đạn.
Tại một ngôi nhà nhỏ trong hẻm.Một anh trộm vào nhà một đôi vợ chồng trẻ, nấp trên chạn nhà, rình cơ hội. Trong đêm tối nghe có tiếng lục cục và tiếng chị vợ thì thầm: “Nó đâu rồi?” - Ðây, đây! – Tiếng anh chồng. - Nằm trên à? – Tiếng chị vợ. Trộm ta lo quá, chắc vợ chồng nhà nó biết mình nằm trên chạn này rồi. Ðang nghĩ cách tháo, thì bỗng chị vợ thú quá kêu lên: - Có sướng không? Có sướng không? Trộm ta hoảng quá, van lạy rối rít: - Lạy
Tiến sĩ Thạch Mạn Khanh là người điềm tĩnh, hay pha trò. Một lần, ông ta cưỡi ngựa đi chơi. Người hầu dắt ngựa, không cẩn thận, nên làm cho Thạch Mạn Khanh bị ngã từ trên lưng ngựa xuống đất. Quan viên tùy tùng vội chạy lại đỡ Thạch Mạn Khanh dậy phủi bụi đất, rồi đỡ ông ta lên ngựa. Thạch Mạn Khanh cười mà nói với mọi người. - May mà tôi là Thạch Học sĩ thạch là đá) chứ nếu là Ngõa học sĩ (ngõa là ngói) thì đã tan xác rồi nhỉ.
Tại ngày hội của làng, anh chàng nha giàu cưỡi ngựa tới nhưng sợ người ta trộm hay ngựa chạy mất. Hắn đến chỗ một bé trai khoảng mười hai, mười ba tuổi, bảo bé trông ngựa, rồi sẽ cho tiền. Bé hỏi: - Ngựa của ông có đá người không? - Nó dữ lắm đấy, người lạ đến gần là nó đá đấy, - Thế nó có hay bỏ trốn không? - Không bao giờ ! - Vậy thì cần gì phải trông nữa!…

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *