Đất nứt con bọ hung

Từ bé Quỳnh đã nổi tiếng học giỏi và đối đáp nhanh. Trong làng có ông Tú Cát rất hợm hĩnh mình, đi đâu cũng khoe mình hay chữ. Quỳnh rất ghét những loại người như vậy. Một hôm Quỳnh đang đứng xem đàn lợn ăn cám trong chuồng, Tú Cát đi qua trông thấy, liền gọi Quỳnh lại và bảo:
– Ta nghe đồn mày thông minh và có tài đối đáp. Bây giờ ta ra cho mày một câu đối, nếu không đối được, ta sẽ đánh đòn. Nói rồi, Tú Cát lên giọng, gật gù ngâm nga:
– Lợn cấn ăn cám tốn.
Tú Cát nghĩ rằng câu này rất khó đối, ví “cấn” và “tốn” là hai quẻ trong kinh Dịch nào ngờ. Quỳnh đối lại ngay:
– Chó khôn chớ cắn càn.
Quẻ này cũng có “khôn” và “càn” là tên hai quẻ trong kinh Dịch, đồng thời lại có ý xỏ Tú Cát là chó. Không ngờ bị chơi đau như vậy, Tú Cát tức lắm, hằm hằm bảo:
– Được! Ta ra thêm vế nữa, phải đối lại ngay – rồi đọc – Ttrời sinh ông Tú Cát.
Quỳnh đáp luôn:
– Đất nứt con bọ hung.
Tú Cát tức đến sặc tiết nhưng không làm gì được, vì Quỳnh đối rất chỉnh, đành lùi thủi bỏ đi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Bệnh nhân than phiền với bác sĩ: - Tôi ngủ không ngon giấc, suốt đêm cứ mơ thấy một đàn chuột chơi bóng đá ầm ĩ. - Tối nay, ông uống hai viên thuốc này, sẽ khỏi thôi! - Để tối mai uống được không ạ? - Sao vậy? - Vì tối nay là trận chung kết của bọn chúng.
John trở về sau chuyến đi du lịch ở Pháp. Vì là người học môn tiếng Pháp rất giỏi nên điều đầu tiên các bạn cùng lớp hỏi thăm John là: - Ở bên ấy, cậu có bị lúng túng với vốn tiếng Pháp của mình không? - Ồ tớ thì không hề, nhưng người Pháp thì lúng túng lắm!
Một hôm, Pop hỏi bạn: "Tôi không được khoẻ lắm, nhờ anh giới thiệu giúp một bác sĩ giỏi". - Bạn anh trả lời: "Bác sĩ Honey rất giỏi, ông thường lấy 2 đôla với người đi khám lần đầu, còn lần sau thì chỉ phải trả 1,5 đôla". - Nghe thấy vậy, Pop nghĩ ra một kế. Anh đến gặp ông Honey và nói: "Thưa bác sĩ, tôi đến khám lại". - Ông Honey chăm chú nhìn mặt Pop, khám xét một lúc rồi gật đầu nói: "Mọi việc vẫn tiến triển như cũ. Anh hãy tiếp tục uống
- Quỷnh: Sao bà hay vẽ vậy? - Mắm: Mỗi bức vẽ là 1 ước mơ của tôi... - Quỷnh lật đật mấy bức tranh xem và thốt lên: Ồ! “ước mơ” của bà nhem nhuốc và khó hiểu quá! - Mắm: Hứ!Hứ! Cái…gì???

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *