Dạy nhau trong nhà vệ sinh

Ở một trường đại học, mỗi lần đi dọn nhà vệ sinh công cộng, bác lao công bự bội vì anh em sinh viên thường vô tổ chức.

– Bác mới đề lên tường hai câu thơ có tính chất khuyên răn:
“Thi nhau ‘ném’ trúng mới tài
Ai ném ra ngoài kỹ thuật còn non!”

– Hôm sau có người thêm hai câu:
“Còn non thì mặc còn non
Ném trật vài hòn thì đã làm sao?”

– Bác lao công tức quá mới chửi tiếp:
“Làm sao là nghĩa thế nào?
Ném trật không vào là mất vệ sinh!”

– Nhưng không ngờ sau đó có người trả lời bác:
Vệ sinh thì mặc vệ sinh!
Trình độ trung bình chỉ có thế thôi!”

– Bác lao công cáu lắm rồi bèn chốt hạ:
“Thế thôi thì đi lên đồi.
Vệ sinh xong rồi thì hãy về đây!”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một anh nọ có tính sợ vợ vô cùng và ngu hết chỗ nói, bởi thế suốt đời cứ bị ăn hiếp mà không làm sao được. Anh ta biết thế là nhục, mắc cỡ với anh em, song cứ phải cắm cúi phục tùng theo lệnh bà. Một lần, có bạn ở xa tới thăm, anh ta đến năn nỉ với vợ: - Bữa nay tui có khách, vậy mẹ mày để tôi làm chồng một hôm, bao giờ có mặt khách đến thì mẹ mày để cho tôi cự nự la lối gì thì la. Chớ không khách
Ba cậu bé nói chuyện với nhau. Cậu bé thứ nhất nói: “Bố tớ chạy nhanh nhất. Ông bắn một mũi tên và chạy về đích trước nó”. Cậu thứ hai: – Bố tớ là thợ săn, ông bắn nhầm một phát súng vào bạn săn, sau đó còn kịp chạy đến kéo ông kia tránh viên đạn. Cậu bé thứ ba nghe xong, bĩu môi nói: – Bố tớ là một nhân viên Nhà nước. Ông hết giờ làm việc lúc 5h chiều và về đến nhà lúc 4h15. :
Một bà nọ mắc chứng rối loạn tuần hoàn chữa trị bằng nhiều loại thuốc men mãi không khỏi. Nghe nói bệnh này có thể điều trị bằng thôi miên, bà cũng thử xem sao. Ông thầy thôi miên nhìn xoáy sâu vào mắt bệnh nhân và bảo: - Bà hãy nhắc lại từng lời tôi nói: “Tôi đã khỏi bệnh! Đã khỏi bệnh!”. Người bệnh mừng rỡ reo lên: - Tôi đã khỏi bệnh! - Bà phải trả tôi 500 đôla! – Ông thầy thôi miên nói. Bà bệnh nhân liền nhìn sâu vào mắt người vừa điều trị
- Anh yêu, hãy kể cho em về những mối tình nồng thắm trước đây của anh đi! - Em thông cảm, anh không muốn dại dột một lần nữa. - Anh nói vậy là sao? - Vì các cuộc tình trước đây đều kết thúc bằng việc kể chuyện đó. :

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *