Đỉnh cao của sự vô duyên

Trên xe khách cô gái ngồi cạnh một anh chàng rất đẹp trai nhưng không nói năng câu nào.
Cô bắt chuyện mãi anh ta cũng chẳng mở miệng, bực quá cô ta gắt:
– Anh bị câm à?
– Không, tôi nói chuyện vô duyên lắm nên không muốn nói đấy thôi.
– Tôi thấy anh nói chuyện cũng được mà, anh cứ nói đi!
– Được cái gì, đồ thứ vừa già vừa xấu.
– Đồ vô duyên!
Bà kế bên lên tiếng:
– Cậu ta đã không muốn nói rồi, tại cô ép đấy chứ!
Anh chàng:
– Con quỷ già này nói đúng đấy!
Bà kế bên:
– Đúng là đồ vô duyên!
Lái xe:
– Mấy người này hay nhỉ, ép người ta nói rồi chửi là sao?
Anh chàng:
– Chỉ có anh là hiểu biết, mà anh thì lo lái xe đi kẻo lật xe chết cả đám bây giờ

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một khán giả quay sang người ngồi bên cạnh chê bai ca sĩ đang hát trên sân khấu: - Hát gì mà nghe đến khiếp! Anh có biết cô ta là ai không? - Người đàn ông trả lời: Biết chứ! Vợ tôi đấy. - Ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của cô ấy mà do bài hát. Thật là khủng khiếp khi bà xã của anh buộc lòng phải hát lên những lời lẽ hổ lốn và vô bổ ấy. Không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng
Cô giáo bảo Tèo: - Em học lười thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi. - Bố em lại bảo rằng, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều và thỉnh thoảng còn mất ngủ. - Thoáng đỏ mặt, cô giáo hỏi lại: Em không đùa đấy chứ? Em nói rõ hơn đi? - Vâng ạ, vì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em làm không xuể.
Làm thơ mình vốn không quen Nhưng vì...muốn quá nên xen một bài Bài này không được quá dài Cũng không được ngắn kẻo hoài phí công Làm thơ phải có...màu hồng Có mây,có gió bềnh bồng lướt bay Làm thơ phải có mê say Đã làm là suốt đêm ngày không thôi Không nên chỉ biết viết,ngồi Phải ra ngắm cảnh,nhìn trời...lấy thơ Khi nào đầu óc lơ mơ Học bài thì khó,làm thơ rất vào Mỗi khi cảm xúc tuôn trào Chính là đất nặn để "nhào" ra thơ Khi nào đầu óc lơ mơ Nói gì thế

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *