Đời xây dựng

Trai Xây Dựng khi đã yêu em nhé. Vững một lòng như cốt thép bê tông.

Đời Xây Dựng đâu chỉ vôi với vữa.
Lấy bức tường làm điểm tựa tình yêu.
Dẫu thời gian có phủ bụi xanh rêu.
Vẫn mỉm cười: Hoa tình yêu đấy chứ!
Đời Xây Dựng đâu chỉ quẩn quanh theo con chữ.
Thả hồn mình theo gió nhẹ chơi vơi.
Hòa lòng mình với dữ dội biển khơi.
Tắm bóng mình dưới bóng chiều lặng lẽ.
Đời Xây Dựng nhịp căng đầy sức trẻ.
Hướng tới tương lai uống nước cội nguồn.
Vững bước đi như vũ bão trào tuôn.
Dẫu gian khó vẫn luôn cười vui vẻ.
Trai Xây Dựng khi đã yêu em nhé.
Vững một lòng như cốt thép bê tông.
Bởi trong tim có một đóa hồng.
Dẫu băng giá vẫn ấm nồng hơi lửa.
Trai Xây Dựng xin em đừng có hứa.
Đời xây dựng là gian khổ phiêu diêu.
Đem sầu nhớ tặng cho cả người yêu.
Nắng mưa trưa hè vẫn đều nhịp bước.
Nếu yêu anh và cùng anh sánh bước.
Thì xin em hãy suy nghĩ trước sau.
Với anh đây chẳng dám hứa gì đâu.
Bới vì anh…chàng trai Xây Dựng.
Anh nghĩ về em như một công trình.
Một hố móng chẳng thể nào rút ruột.
Em là cột trụ to đi trước.
Còn anh là dầm dọc chạy theo sau.
Và khi nào ta nắm tay nhau.
Là giao tuyến cuộc đời trên mặt đứng.
Là cốt liệu cho tình yêu kết dính.

Suốt đời này ta chịu lực cùng nhau.
Em là điều bí ẩn dưới tầng sâu.
Mà địa chất công trình không cho anh biết được.
Ai phân chất thành phần hóa học.
Trái tim em gồm những vật liệu gì?
Mà khi anh gia tải bất kỳ.
Em biến dạng quá nhiều không cho phép.
Em khó hiểu như là cơ học đất.
Mà vững bền như kết cấu không gian.
Anh và em liên kết bởi một ngàm.
Sơ đồ tính thay bằng ba phản lực.
Ứng suất tiếp sinh ra từ mặt cắt.
Để vững bền phải đặt cốt xiên.

Em khó khăn như đồ án đầu tiên.
Lý thuyết đàn hồi anh không sao tính nổi.
Còn kết cấu công trình thì em hỡi.
Khó hơn nhiều kết cấu bê tông.
Khi nhìn xa em có biết không?
Em như 1 xilo bằng thép.
Một Nupon bán cầu rất đẹp.
Một mái vòm yên ngựa có dây treo.
Em đi rồi anh mãi trông theo.
Một cần cẩu tự hành bánh xích.
Em quay lại nhìn anh cười tinh nghịch.
Một ngôi nhà tiền sảnh có ôvăng.
Anh và em đi dưới những đêm trăng.
Em huyền ảo như là công trình nước.
Những đường ống không thể nào thấy được.
Suốt cuộc đời ta biết tìm đâu?
Mà khi anh khảo sát dưới tầng sâu.
Tìm độ lún S cho tình cảm.
Thì em ơi bây giờ em có dám.
Gắn với đời anh bằng liên kết hàn không?
Chẳng bằng lòng thì liên kết bulông.
Nội lực lớn nhưng giản đơn tính toán.
Thanh tựa đầu dàn ta làm bằng thép cán.
Để cho mình gần gũi nhau hơn.
Khi mùa đông lạnh giá những tâm hồn.
Em hãy là một công trình cấp nhiệt.
Qua tháng năm nào em có biết.
Em mãi là dòng điện hình sin.
Trong tình yêu để có được lòng tin.
Tiến độ thi công anh luôn giữ đúng.
Bóc tiên lượng không bao giờ lúng túng.
Và giá thành dự toán tính không sai.
Em chớ ngồi tình tự với ai.
Anh mộc mạc vì anh là gỗ.
Thời đại bê tông chưa thể bỏ.
Kết cấu đời em phải là gỗ em ơi.
Em biết không khi tính chuyện xa xôi.
Anh nghĩ về em như loại nhà trên cột.
Nhà tắm lớn có điaphorắc.
Và những vòm vỏ mỏng không gian.
Em đừng lo nếu chịu lực xô ngang.
Anh sẽ đến bên em làm gối tựa.
Dù tải trọng Maximum chăng nữa.
Không thể nào phá hoại được đâu em

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tại cổng thiên đường thánh Pie nói với một thanh niên vừa mới qua đời: - Trước khi bước qua cánh cổng đầu thai này ta sẽ làm cho con quên hết mọi thứ. Nhưng ta thấy con là một người tốt, ta sẽ để con nhớ một điều trước khi bước qua. Con hãy lựa chọn thật kỹ điều cần nhớ. Không do dự, chàng thanh niên liền nói: - Thánh hãy cho con nhớ mặt tay bác sĩ đang mổ ruột thừa cho con dưới đó. Hắn vẫn còn đang lúi húi cắt mổ kia kìa.
1.Cách xem giờ mà không cần đồng hồ - Tóc dài: Tui thấy ông không bao giờ đeo đồng hồ. Làm sao ông biết được giờ giấc? - Tóc ngắn: À, có khó gì đâu. tui nhìn bóng mặt trời. - Tóc dài: Thế ban đêm không có mặt trời thì sao? - Tóc ngắn: Ban đêm cũng không khó. Mình thường mở cửa sổ và hét thật to. - Tóc dài: Hét to thì làm sao mà biết được giờ? - Tóc ngắn: Được chứ. Lúc đó người hàng xóm mình sẽ thức giấc và chửi toáng lên: "Mới
Huấn luyện viên cưỡi ngựa hỏi: - Trước đây anh từng ngồi trên lưng ngựa chưa? - Chưa bao giờ ạ. - Vậy thì anh sẽ tập với một con ngựa chưa ai cưỡi lần nào, khả năng hai bên sẽ ngang nhau.
Sau buổi họp phụ huynh, bộ gọi con đến nói chuyện: - Bố: Con trai, HKII có tiến bộ hơn HKI rồi. Kỳ 1 con là đứa xếp cuối cùng của lớp, nhưng kỳ 2 con đã tiến bộ hơn. - Con: Con cảm ơn bố. Con cũng phải cảm ơn Linh nữa chứ! - Bố: Sao vậy con? - Con: Vì nhờ Linh HKII chuyển tới mà con được tăng lên một hạng - Bố: Ốiii…ối

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *