Đồng cảm

đây là câu chuyện vui mà mình được người bạn kể lại:
Gia đình nọ có bà mẹ ghê gớm, áp đặt lên cậu con trai từ chuyện học hành tới tình cảm riêng tư. Tức nước thì vỡ bờ, một hôm giữa bữa ăn, cậu buông đũa đứng dậy:
– Con không thể chịu nổi mẹ nữa, con sẽ ra đi.
Ông bố thấy thế vội lớn tiếng:
– Thằng kia….
– Bố đừng cản con!
– Không. Cho tao theo với.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Chàng cao bồi bước vào tiệm bán súng tại Chicago, cao giọng: - Cho một khẩu Rulô! - Dạ, chúng tôi có hai loại Rulô, 6 viên và 12 viên, ông cần thứ nào? - Chờ một lát - Cao bồi bước tới điện thoại quay số và hỏi - Alô! Ngân hàng A đó phải không? Cho hỏi ở đó có bao nhiêu người?... Anh chàng nghe xong, quay sang người bán hàng: - Cho loại 12 viên.
Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: “Em với con chơi vui chứ?” - Vâng, rất vui ạ - cậu con trai cười toe toét. - Chắc là 2 anh em xem tivi? - Vâng, nhưng chỉ lúc đầu thôi. Vì 2 đứa đều xem chán các chương trình rồi. - Vậy làm sao con với em vui vẻ được suốt cả ngày? - bà mẹ tỏ ý ngạc nhiên. - Dạ, thoạt tiên, chúng con
- Mẹ: Chúng ta sẽ chuyển máy vi tính lên tầng hai - Con: Nếu vậy con nghĩ chúng ta nên bỏ hết các chương trình trong máy thì nhẹ nhàng hơn khi vận chuyển . - Mẹ: ?!?!
Trong giờ địa lý , thấy Tí ngồi không chú ý bài - Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì? - Tí (giật mình): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ! - Cô giáo: ?!?

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *