Ếch đờn vọng cổ

Chuyện hơi dài, nhưng hay lắm, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ….
Tui có bầy vịt, hễ bum búp lông cánh là lần lượt bị mất sạch trơn. Tức quá, rình mò mấy bữa tui mới biết là bị ếch ăn. Chỗ đuôi đìa, dưới gốc bụi tre có một hang ếch lớn quá cỡ.
Ăn thịt vịt tao thì mày phải đền mạng” – Nghĩ vậy, tui mới lấy sợi dây thép quai thùng dầu uốn thành một lưỡi câu, lấy sáu sợi dây chì bệnh lại làm nhợ, một đầu buộc con vịt xiêm vừa ra ràng, một đầu buộc vào bụi tre.
Mặt trời lên độ một con sào. Tôi ngồi rình, thấy một con ếch bà từ trong góc tre lù lù lội ra. Con ếch thấy con vịt, men lại ngửi ngửi rồi lắc đầu, bỏ đi. Biết nó chê con vịt này còn hôi lông nên chưa chịu ăn. Bữa sau, tui đổi một con vịt mái đang đẻ, mập sà đít. Hừng sáng là tui cũng đến chổ hôm qua ngồi rình.
Cũng đến lúc mặt trời lên độ một con sào, con ếch bà đó lại cũng vạch bèo lội ra. Trông thấy con vịt ta mập ú, nó ngó dáo dác, mặt mày hớn hở, gật gật đầu mấy cái. Con ếch khỏa bèo, hớp nước súc miệng sào sạo, phun ra cái phèo rồi chồm tới bên con vịt. Nó nhướng mắt, táp bụp rồi nhai rau ráu, nuốt một cái ực. Như vướng phải lưỡi câu, nó nhợn trở ra. Thấy tình thế không xong, tui vụt đứng dậy la “ếch” một tiếng. Con ếch giật mình nhào ngang, bị lưỡi câu xóc hàm hạ, nó giãy đùng đùng sáu sợi nhợ cây thẳng băng. Nó lúc la lúc lắc cái đầu, sáu sợi dây chì rẽ quạt ra. Hai tay nó quày lia lịa. Sáu sợi dây bật ra những tiếng kêu bỗng trầm “tằng tăng, tủng tẳng” khác nhau. Tui ngồi nghe. Sao có chổ vô sang, ra hò mùi quá! Một hồi phát ngứa miệng, tui ứng thanh theo, ca bậy vài câu vọng cổ chơi…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một lão nông làm nghề chăn vịt, khi lão đem ra thành phố bán thì bán rất chạy và còn được giá cao nữa. Trong đàn vịt, đàn lợn bao giờ cũng có 1 con còi nhất đàn. Lão quyết định sẽ đem con vịt còi mãu chẳng bán được ấy để tự thưởng cho mình hôm nay. Tan chợ thì trời cũng là xẩm tối, ra khỏi chợ chạm ngay phải rạp xi nê mới tân trang phục vụ nam thanh nữ tú nơi thành phố. Tay xách con vịt còi, lão ngẩn ngơ nhìn pa nô áp phích
Người ta mang lại cho bà Liz bốn đứa trẻ mà bà vừa sinh tư. Thật đáng tiếc, người đàn bà tội nghiệp ấy chỉ còn biết than vãn: - Mẹ mình đã có lý! Lẽ ra mình không nên lấy một người có tật nói lắp!
Ông chồng gọi điện về nhà cho vợ và nhận được một giọng phụ nữ lạ hoắc. - A-lô, ai đó? - Tôi là người làm. - Nhà tôi làm gì có người làm? - Bà chủ mới thuê tôi sáng nay. - Tốt. Cho tôi gặp bà chủ, chồng bà ấy đây. - Ơ… bà chủ đang ngủ với ông chồng nào đó trên gác ý. - Sao??!!! Này, cô kia, có muốn năm trăm triệu không? - Dạ, ông muốn em làm gì? - Cô lấy khẩu súng trong ngăn bàn bắn bỏ mẹ hai đứa ấy đi.
Ở nông trường nọ có chị tính lẳng lơ, chẳng may quá đà để phải mang “bầu”. Thủ trưởng cơ quan gọi đến hỏi tra xác minh xem cha đứa bé trong bụng kia là ai, nhưng chị ta một mực không khai, mà cứ nhận là mình bị hiếp về ban đêm nên không tỏ được mặt người. Thủ trưởng cơ quan hỏi: – Thế, nó cao hay thấp? - Dạ, nó cao hơn em cả cái đầu. - Thế, nó hiếp ở đâu? - Dạ, ở ngay bãi đá gần cổng vào nông trường đấy ạ. - Thế,

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *