Hết bệnh

Tại bệnh viện tâm thần, bác sĩ nói với một bệnh nhân muốn xin về: ”Được thôi, nếu anh thật sự khỏi bệnh”.
Ồ! Em khỏi từ lâu rồi, thưa bác sĩ.
– Vậy khi ra viện, anh sẽ làm gì?
– Em sẽ lấy ná thun bắn bể hết bóng đèn của bệnh viện.

Bệnh nhân được nhốt lại. Một tháng sau, anh ta tiếp tục đòi về. Bác sĩ hỏi, câu trả lời vẫn như cũ. Bệnh nhân lại được điều trị tiếp. Ba tháng sau, anh ta đòi về. Bác sĩ kiểm tra sự tỉnh táo của anh ta:
– Ra khỏi bệnh viện, anh làm gì?
– Dạ… em về nhà, thưa bác sĩ.
– À, khá lắm! Rồi sao nữa?
– Dạ, em tắm rửa thật sạch sẽ, hớt tóc, cạo râu đàng hoàng.
– Tốt! Sau đó?
– Dạ, em đi chơi phố, làm quen với một cô gái xinh đẹp. Em mời cô ấy đi ăn kem, nghe nhạc hoặc khiêu vũ…
– Tuyệt vời! Anh hết bệnh thật rồi đấy. Nhưng sau khi khiêu vũ?
Dạ, em sẽ mời cô ấy về nhà, xin cô ấy cởi áo…
– Anh quá lắm nhé! Nhưng cần phải giữ sức khỏe đấy, anh chỉ vừa mới hồi phục thôi đó nghe!
– Bác sĩ đừng lo. Em đề nghị cô ấy cởi áo, rồi xin cái sợi dây thun của nịt ngực cô ấy để làm ná và em sẽ (anh ta gào lên)… sẽ bắn bể hết bóng đèn của bệnh viện.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tình yêu ta sẽ mãi là số một. Dẫu khai căn mãi mãi chẳng thay lòng. Anh yêu em từ dương vô cực. Tình đôi mình lấp ló góc alpha. Anh yêu em đâu có như người ta. Ghét cực tiểu còn anh yêu cực đại. Thề yêu em yêu trọn đời yêu mãi. Chẳng thể nào phai nhạt đến bằng không. Anh yêu em hơn bác học Poat-sông. Yêu con số hơn cả thân mình nữa. Tình đôi ta chẳng thể nào tan vỡ. Như tiên đề tồn tại mãi em ơi. Tình đôi ta còn mãi đến muôn
Đàn ông giống như công chức nhà nước, dù bạn năn nỉ thế nào thì cũng tìm ra được việc khác quan trọng hơn việc của bạn. Đàn ông giống như cà phê, chỉ thú vị khi đang nóng hổi, đậm đà và khiến bạn thức cả đêm. Đàn ông giống như đại lý kinh doanh, không có lời nào đáng tin cậy. Đàn ông giống như computer, luôn khó hiểu và thường gặp trục trặc với bộ nhớ. Đàn ông giống như tài khoản ngân hàng, chẳng còn chút giá trị gì nếu không còn tiền trong đó. Đàn
Sau chuyến công tác dài ngày về, người mẹ hỏi đứa con: “Mẹ đi công tác, ở nhà con có thấy người phụ nữ lạ mặt nào đến không?” Đứa con trai trả lời: - Có mẹ ạ! Cô ấy đến rất nhiều lần! Không đợi được đến lúc chồng đi làm về, vợ gọi điện giục chồng về nhà có chuyện gấp. Chồng vừa đến cổng bị vợ giữ lại hỏi: - Em đi công tác, anh mang người phụ nữ nào về nhà? Chồng không hiểu gì cứ đứng nghệt ra một lúc mới bảo: - Có phải
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều. Bâng khuâng nhớ rượu… thiếu điều bỏ cơm! Người ta đi cấy lấy công. Còn đi ăn nhậu phải trông nhiều bề. Lo mau hết rượu hết mồi. Vợ kêu con réo thế thời mất vui! Con mèo mà trèo cây cau. Hỏi thăm “chiến hữu” đi đâu vắng nhà. Mồi màng đã dọn sẵn ra. Thiếu tay đối ẩm đành…”dzô” một mình. Đi xa tôi nhớ quê nhà. Nhớ bà vợ già nhớ bát canh rau. Đêm nằm ở dưới bóng trăng. Thương cha nhớ mẹ không bằng nhớ em. Con cò đi

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *