Hố to

Truyện cười sưu tầm, các bạn đọc xong rồi cho ý kiến nha!
Có một người, suốt ngày lang thang tìm cách lừa dối người khác để kiếm ăn. Một hôm, anh ta lang thang đi qua một nhà đang có đám tang, anh ta mừng thầm: có chỗ kiếm ăn rồi!
Anh ta vào nhà đang có đám tang, chẳng chào hỏi ai, chẳng nói chẳng rằng, quỳ bên quan tài rồi khóc. Mọi người không biết anh ta là ai, quan hệ thế nào với người chết. Anh ta vừa khóc vừa nói:
– Mọi người không biết chứ, tôi và ông đây là bạn thân lắm đấy. Mới có mấy tháng không gặp lại, vậy mà ông đã ra đi mãi mãi rồi, thật là bất hạnh. May sao, tình cờ tôi có chút việc đi qua đây mới biết tin này, chẳng kịp mua vàng hương, lễ phẩm đến cúng lễ. Lòng thành thương ông, tôi khóc bày tỏ tình bằng hữu với nhau.
Người nhà nghe anh ta nói, cảm động lắm, giữ anh ta lại ăn cơm uống rượu no say.
Trên đường về nhà, anh ta gặp người bạn nghèo. Người bạn nghèo thấy anh ta no say như vậy, hỏi:
– Người anh em ơi, hôm nay ăn uống ở đâu mà no say vậy?
Anh ta kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện vừa qua cho anh bạn nghèo nghe. Anh bạn nghèo nảy ra ý cũng làm theo như vậy. Hôm sau, anh ta tìm một nhà có đám ma, làm như anh bạn hôm qua kể, khóc than thảm thiết. Người nhà tang chủ hỏi anh ta về quan hệ với người chết. Anh vừa khóc vừa kể:
– Người nằm đó là người thân thiết nhất của đời tôi. Hai chúng tôi đã từng ăn cùng mâm, ngủ cùng nhà, như hình với bóng.
Anh ta chưa nói hết lời thì bị người nhà tang chủ đánh cho một trận nên thân. Sau hỏi ra mới biết, người chết là con dâu của gia đình này.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sáng 26/06/2006, trên đường quốc lộ số 1, từ Hà Nội đi Đà Nẵng km 235 đã xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng. Mọi người xúm đông xúm đỏ để xem tình hình nạn nhân. Một anh phóng viên trẻ tuổi, với bầu nhiệt huyết công việc có sẵn, định bụng sẽ làm một bài phóng sự về chủ đề này. Anh chen vào đám đông nhưng với cái dáng người thấp bé như anh thì quả là khó để vượt qua hàng rào kiểu này. Anh bèn hô lớn: - Tôi là con của nạn nhân, xin
Một người ngồi trong công viên suy nghĩ: “Chả hiểu sao ai cũng bảo mình điên. Bậy! Mình điên hồi nào. Nếu mình điên thì mình phải ở trong Bệnh Viện chứ. Vậy là mình không điên. Đúng, tuyệt thật! Mình không điên” Vài ngày sau, người ta đưa anh vào Bệnh Viện Tâm Thần. Ngồi trong Bệnh Viện, anh ta suy nghĩ: “Tại sao chứ? Mình không hề bị điên. Mình đã nói với họ như thế rồi. Vậy mà họ vẫn cố ép mình vào đây. Bọn họ điên thật”
1. Cho chắc ăn Trong phòng mạch, cụ già khai bệnh: - Thưa bác sĩ, dạo này tôi hay bị lú lẫn , nói trước quên sau! Bác sĩ : - Thế thì xin cụ trả tiền trước cho tôi. 2. Lời khuyên tốt Trong phòng mạch, bà mẹ kể lể : - Cháu đêm thì tỉnh như sáo và lại hay nói xoen xoét như con vịt, nhưng ban ngày thì cứ ngủ gà ngủ gật, ho như quốc kêu mùa hè, thở khò khè như mèo hen… Bác sĩ : - Vậy thì tôi khuyên bà nên dẫn
Cô gái đi khám bệnh về kể cho mẹ nghe: - Eo ơi, con sợ cái ông bác sĩ, khám tim cho con, cứ bảo là quên ống nghe ở nhà nên cứ áp tai vào ngực con, mẹ ạ. - Vẫn còn may đấy. May là thằng ấy nó mới quên ống nghe ở nhà chứ nó bảo quên ống tiêm ở nhà thì hỏng cả một đời con gái đấy con ạ. Bà mẹ từ tốn giải thích.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *