Không dùng tiếng nhà quê

Một ông quan nọ được điều lên thành phố làm việc. Vợ ông vẫn đang ở quê, lâu ngày lên thành phố thăm chồng.
Vì cách ăn nói và xử sự ở thành phố khác xa với nhà quê nên ông chồng cứ gặp phải vấn đề gì là giảng giải cho vợ để vợ đỡ bỡ ngỡ.
Sáng hôm sau thức dậy ông đưa vợ đi ăn sáng bằng xe đạp, trong lúc đi hai vợ chồng nói chuyện với nhau, ông bảo với vợ rằng:
– Ở thành phố người ta ăn nói lịch sự lắm. Ví dụ như lúc người ta nói “làm sao” thì ở quê mình nói “làm răng”.
Và ông lấy ví dụ luôn ở chiếc xe đạp:
– Ở đây người ta gọi là “cái nan hoa” chứ không như ở quê mình gọi là “cái tăm” xe đạp.
Nói một lúc thì ông bảo:
– Tóm lại là ở đây “răng” người ta nói “sao” và “tăm” người ta gọi “nan hoa”.
Lúc vào quán ông chồng gọi 2 bát phở bò ra cho 2 vợ chồng ăn. Thịt bò dai quá nên người vợ bị mắc vào răng nhưng nhìn quanh trên bàn không thấy tăm đâu.
Bà vợ nhớ lại lời chồng đã dặn cách ăn nói ngoài này khác với quê bà, bà sợ rằng nếu gọi “tăm để xỉa răng” thì sợ người thành phố cười nên bà nghĩ mãi rồi cũng quyết định:
Cho tôi xin cái nan hoa để xỉa cái sao.
Ông chồng:
– ???

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một kỹ sư máy tính vừa tạo ra được chiếc máy có khả năng biết mọi thứ. Anh ta tự hào nói với bạn của mình: - Hãy hỏi nó bất cứ câu gì. Nó sẽ trả lời cho anh biết. Người bạn liền gõ câu hỏi vào chiếc máy: - Bố tôi ở đâu? Màn hình máy chớp sáng liên tục và hiện ra dòng chữ: - Bố của anh đang đi câu cá ở hồ Lasca. Người bạn lắc đầu: - Làm gì có! Bố tôi đã mất cách đây 10 năm rồi cơ mà! Viên kỹ sư
Bụng con chó bự như cục thịt heo bán ngoài chợ, mắt ông nội to tròn và lấp lánh như hai hòn bi ve… Đề: Tả vật nuôi nhà em. Nhà em có nuôi một con chó. Nó đen như cục than. Bụng nó bự như cục thịt heo bán ở ngoài chợ. Mắt nó như hai viên hột xoàn. Bốn chân nó như cái cột đình. Đề: Tả một chuyến về quê ngoại. Hè vừa rồi em được ba mẹ cho về nhà ngoại chơi. Nhà ngoại cách nhà em hai căn. Đề: Kể về một người mà em
Sau chuyến chu du nhiều ngày, anh chàng nọ kể cho dân làng nghe biết bao chuyện kỳ thú. Từ đó, họ coi anh ta như nhà thông thái và có chuyện gì cũng tới xin lời khuyên của anh. Đến một hôm, trong làng có người mắc kẹt trên cây không xuống được, dân làng lại tới hỏi ý kiến. Nhà thông thái phán: - Hãy mang đến một sợi dây thừng, quẳng cho người đó để anh ta buộc dây quanh người rồi kéo xuống. Dân làng làm theo lời khuyên ấy và người đàn ông tội nghiệp
Cô giáo có đôi lông mày lá lốt và chiếc mũi cây dừa, mẹ có đôi tay rắn chắc, vạm vỡ nuôi em khôn lớn… Đề: Tả cây hoa đào. Một cơn gió thổi, cây đào lung lay như đang múa lượn. Đề: Tả con đường từ nhà tới trường. Cứ sáng sớm em mặc quần áo đi học. Ra khỏi cổng nhà là tới trường mầm non, rồi tiếp trước mặt là bức tường nhà bác Huấn chặn ngang. Gần bức tường có vài cây nhãn cứ tới mùa bọn em thường leo tường vào hái trái mà không

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *