Lãng mạn

Hướng dẫn viên du lịch, kiêm tiểu thuyết gia, cắt nghĩa:
– Ngọn núi này tên là “tình ly”, vì ngày xưa có rất nhiều cặp tình nhân dẫn nhau lên đó rồi chẳng bao giờ thấy họ trở về!
– Trời! Thế họ biến đâu mất?
– Thì họ đi xuống núi bằng phía bên kia.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tả con gà cúng cụ, buồng chuối dài 3 cm chia cho hàng xóm ăn không hết… là những bài khó quên của những học sinh mới tập làm văn do độc giả gửi cho chuyên mục truyện Cười. Đề: Tả về con vật mà em yêu thích. Nhà em nuôi một con mèo. Thân hình của nó to bằng cái chậu tắm còn đôi tai nó lại chỉ nhỏ bằng cái móng tay của em. Đề: Tả về gia đình em. Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì làm ruộng, còn bố em làm
Cặp vợ chồng nọ chuyên nghề cho vay cắt cổ và nhanh chóng trở thành giàu có. Để tránh dị nghị, họ thỉnh thoảng lại bỏ tiền ra làm việc từ thiện. Thậm chí, họ còn đi lễ nhà thờ và tỏ ra là những con chiên ngoan đạo. Thế rồi, vị mục sư ở nhà thờ đó qua đời và một người mới đến thay. Ông ta không những nhìn thấu tim đen của đôi vợ chồng kia mà còn luôn đưa ra những nhận xét thẳng thắn về họ trước đám con chiên khiến hai người nhiều phen
Có hai cụ già tới phòng khám nọ. Trước cửa phòng khám treo biển chuyên liệu pháp cho sex. Bác sĩ trực hỏi: - Cháu có thể giúp gì cho hai cụ? Cụ ông phều phào: - Ông có thể để chúng tôi cùng vào phòng bên, chúng tôi sẽ quan hệ. Ông hãy nghe tiếng thở của chúng tôi được không? Bác sĩ hơi bị ngạc nhiên, nhưng cũng đồng ý. Khi hai người “làm việc” xong, bác sĩ nói: - Với nhiều năm kinh nghiệm trong chuyện này, cháu chắc chắn là hai cụ không có vấn đề
Ngoài đường không có đèn. Tối đến, quan phủ đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng mai, quan ra cáo thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn”. Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người. Quan quở: - Ngươi không đọc cáo thị à? Người kia đáp: - Bẩm có đọc. - Thế sao ngươi không cầm đèn? - Bẩm có, tôi có đèn. - Thế sao trong đèn không cắm nến? - Bẩm, trong cáo thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ không thấy nói cắm nến. Quan phủ về trong lòng rất hậm

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *