Lão nông và con vịt còi

Một lão nông làm nghề chăn vịt, khi lão đem ra thành phố bán thì bán rất chạy và còn được giá cao nữa. Trong đàn vịt, đàn lợn bao giờ cũng có 1 con còi nhất đàn. Lão quyết định sẽ đem con vịt còi mãu chẳng bán được ấy để tự thưởng cho mình hôm nay. Tan chợ thì trời cũng là xẩm tối, ra khỏi chợ chạm ngay phải rạp xi nê mới tân trang phục vụ nam thanh nữ tú nơi thành phố. Tay xách con vịt còi, lão ngẩn ngơ nhìn pa nô áp phích quảng cáo phim “Gái nhảy II” thật hấp dẫn. Lão tự nhủ cả đời chưa được vào cái xi nê để xem, hay hôm nay nhân được bữa thu hoạch, ta vào xem cái nhỉ!? Nhưng còn con vịt còi??? Giấu ở đâu??? Cho vào áo thì con vịt nó tụt xuống mất!!! Thế là não nghĩ ra tốt nhất là nhốt nó vào trong quần, cùng với con chim già của lão. Thế rồi, đàng hoàng chững chạc như ai lão nông hoà mình vào dòng nam nữ vào trong rạp. Ngồi cạnh ngay 2 cô bé tuổi đang yêu.
Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu như các cô gái không có thói quen cắn hạt hướng dương trong rạp. Lão nông xem được phân nửa phim thì chú vịt còi cựa quậy trong quần dữ quá. Lão sợ con vịt nó ngạt thở mà chết bèn tháo mấy cái khuy quần và lôi cổ nó ra để nó thở. Chưa được 5 phút thì lão nghe tiếng hét thất thanh của cô gái bên cạnh và thấy cô gái ngã lăn ra ngất xỉu. Cả rạp nhốn nháo hết cả lên, lão cũng sợ quá và tốt nhất là … chuồn. Cô gái sau khi được mọi người sơ cứu, bóp ngực ngoài tim (à bóp tim ngoài lồng ngực) thì tỉnh dậy, nét mặt chưa hết hốt hoảng, lắp bắp: “Cả đời em chưa nghe và chưa thấy bao giờ…… bọn em dang cắn hướng dương và xem phim thì thấy cái gì đó cắn cắn vào lòng bàn tay của em, nhìn xuống thì trời ơi… cái ấy của lão ngồi bên cạnh em đang ăn hạt hướng dương trên tay em!!!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tại một cửa hàng tạp hóa. - Cái gì đây? Chuối à? Cho tôi 5 kg! Gói riêng từng quả nhé! - Vài phút sau. - Đây là cái gì? Cam à? Cho 5 kg! Nhớ gói riêng từng trái một! - Vài phút sau nữa. - Còn đây? - Người bán hàng nói với giọng đề phòng: Hạt hướng dương, thưa ông. Nhưng cái này không bán được.
Một anh chàng thở hồng hộc chạy vào hiệu thuốc: - Ông có thứ thuốc nào chữa ngay được chứng nấc không? - Thế này là khỏi ngay. Vừa dứt lời chủ tiệm tát cho khách một cái. - Nhưng người bị nấc là vợ tôi cơ! Anh kia vừa nói vừa...bắt đầu nấc.
Chị đang giảng bài hình học cho Lan, thấy Lan vẽ hình tròn không đúng, chị hỏi Lan: - Lan vẽ hình vậy ko được. Thế đường kính đâu ?! - Dạ…, đường kính mẹ để trong tủ sau bếp ạ!
Cô giáo dặn học sinh: - Ngày mai các em đem tới lớp một đồ dùng có liên quan đến bảo vệ sức khoẻ. - Hôm sau, nhất loạt các học sinh đều mang mỗi người một đồ vật. - Tuấn, em đem gì tới? - Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ. - Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào? - Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ. - Tý, em mang cái gì kia? - Dạ, bình ôxy ạ? - Em lấy ở đâu ra vậy? -

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *