Lo lắng

Bác sĩ phòng khám nam khoa hỏi nam bệnh nhân:
– Vậy là anh lo lắng đến nỗi rụng hết cả tóc à?
– Không, tóc là do tôi tự cạo.
– Anh bao nhiêu tuổi?
– Thưa, tôi 30.
– Nếu thế thì không việc gì phải lo lắng khi anh “quan hệ” mỗi tuần có 3 lần, theo nghiên cứu thì con số đó phải tăng gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi mới đúng.
– Tôi không lo cho sức khoẻ, mà tôi lo… sư thầy biết được.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tóc bố em xoăn như những chú ốc sên đang bò trên đầu, tả con đường về quê xóc đến nỗi đầu lắc như đầu con chó trong xe ôtô… Đề: Tả buổi tối ở gia đình em. Buổi tối, gia đình em sau khi ăn cơm xong thường quây quần bên nhau. Bố em ngồi xem thời sự, mẹ em ngồi khâu quần áo. Em ngồi học bài. Bỗng nhiên mẹ em giật mình và hỏi bố em: “Anh ơi tháng này lĩnh lương chưa?” Đề: Tả công việc của bố hoặc mẹ em. Bố con làm nghề bộ
Một cặp vợ chồng đi nghỉ tại một khu câu cá. Người chồng thích đi câu vào lúc trời sáng, người vợ chỉ thích đọc sách. Một hôm người chồng đi câu về và muốn chợp mắt một chút. Mặc dù không quen với không khí trên hồ nhưng người vợ vẫn chèo thuyền ra ngoài để hưởng ánh sáng mặt trời. Cô ta chèo thuyền ra xa một đoạn sau đó dừng lại và tiếp tục đọc sách. Đột nhiên, có một anh bảo vệ tiến lại gần. Anh ta dừng ngay bên cạnh thuyền của cô và hỏi:
Tả con lợn như con gà, con trâu được liên tưởng đến con chó hay nhớ về cô giáo những lúc cô thu tiền… đều là những “áng văn” khó quên được độc giả VnExpress.net sưu tầm và chia sẻ. Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố). Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đề: Tả một buổi học.
Buổi biểu diễn thời trang cây nhà lá vườn được tổ chức trong một bệnh viện tâm thần với chủ đề Chiến tranh. Người đầu tiên mặc đồ đen bước lên sân khấu: - Tôi là một quả bom nguyên tử – anh ta nói và nhận hàng tràng vỗ tay rồi bước xuống. Người thứ 2 mặc đồ da cam bước lên : - Tôi là bom sinh học. Tiếng vỗ tay rền vang. Người thứ 3 là một anh chàng nhỏ bé và không mặc gì bước lên sân khấu. Mọi người la lên: - Thời trang kiểu

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *