Mô đất biết đi

Truyện sưu tầm, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Đang mùa phát đất, mà nước đầy ắp cánh đồng. Cái năm gì thiệt kỳ cục! Nước Sông Đốc màu ngà dâng lên, nước U Minh đen cuộn tràn xuống. Gió nam thổi hù hù. Trên ruộng mà sóng bủa ba đào. Chuột bọ, rắn rít hết chỗ dựa, trôi tấp vào các ngọn cây đeo có đùm. Nước U Minh đỏ thẫm như nước trà, chảy ngập tới đâu thì cây cỏ èo ọp tới đó. Lợi dụng lúc này phát đất là tốt nhất.
Bữa đó tui vác phản ra đồng như thường lệ. Nghĩa là nghe cúm núm kêu chừng hết canh tư thì tui đã có mặt ngoài ruộng. Đồng nước mênh mông ngập tới ba đì lạnh run lên, không tìm được một mô đất mà để viên đá mài phản. Tui lội vòng vo cho tới hừng đông, may thang gặp được một mô đất thật cứng, cao hơn mặt nước độ hai gang tay. Tui rề lại, để viên đá mài lên, ngồi mài phản. Mài “nước lớn”, tui lại mài “nước ngót” rồi liếc mép. Xong đâu đó, tui còn mở gói thuốc giồng ra vấn một điếu hút phì phèo. Đến khi trời sáng rõ mặt, tui trực nhìn lên:
– Ủa ! Ở đâu mà vườn tược rậm rạp, trông lạ vậy kìa! Quái lạ ! Tại sao lại ở ngay hè nhà mình?
Rõ ràng, bên tay phải tui là cái chuồng trâu, tay trái chuồng heo, chính giữa có bếp nấu cơm. Bà vợ tui đang lom khom chụm bếp. Thiệt là như chiêm bao, tui không tài nào hiểu được. Cuối cùng tui phải cất tiếng kêu bả để hỏi sự tình. Chẳng ngờ bả chạy ra, ngẩng lên, vụt la oi ói :
– Bớ người ta ơi! Làm ơn cứu chồng tui!
Tui bật cười hỏi :
– Bộ bà điên rồi hả ?
Bả đứng nhìn tui mà mặt mày tái mét, đưa tay ngoắc:
– Ông ơi! Ông phóng xuống đây, chạy lại đây, mau đi!
Tui cười hề hề, thủng thỉnh bịt khăn đầu rìu qua trán, lấy cục đá mài, vác phản lên vai, bước xuống mô đất đi lại bên vợ tui. Bả nắm vai tui xoay ngược lại:
– Ông ngó trở lại coi, kìa !
Tui nhìn lại cái mô đất mình mới vừa bước xuống. Úy trời đất, thánh thần, thổ võ ơi! Con rùa! Con rùa vàng lớn quá trời! Té ra tui ngồi mài phản trên lưng nó hồi hôm tới giờ mà hỏng hay.
các bạn thấy truyện thế nào!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai vợ chồng chúng tôi đang sửa soạn đi xem phim, bỗng một hồi chuông kêu rú lên. tôi ra mở cửa. Đứng trước mặt tôi là một chú bé đen sạm vì phong sương. - Cháu là con nhà ai thế? – Tôi hỏi chú bé nhưng nó không trả lời và bẽn lẽn nhìn tôi. - Bố! – Nó ấp úng gọi. - Cái gì …? – Tôi đứng ngây người ra. - Có chuyện gì thế? Vợ tôi đang soi gương sốt ruột hỏi. - Có một thằng bé nào đó đến đây và gọi anh là
Hai vợ chồng chuẩn bị đến dự vũ hội hóa trang thì người vợ lên cơn đau đầu dữ dội nên ông chồng đành đi một mình. Người vợ uống thuốc rồi lên giường đánh một giấc ngủ ngắn. Khi tỉnh dậy, thấy mình hoàn toàn mạnh khỏe, cô quyết định tới dạ hội xem ông chồng cư xử thế nào khi “xổng xích”. Cô vợ trong bộ đồ hóa trang mới nhanh chóng nhận ra chồng mình trong bộ đồ hóa trang quen thuộc đang lượn lờ giữa sàn nhảy, khiêu vũ với hết cô gái này đến cô
- Alô! Con chim nhỏ của anh à? - Không! chim bố đây. - Ấy chết! Cháu xin lỗi bác! Bác có khỏe không ạ? - Khỏe để đánh nhau với ai? - Dạ… cho cháu hỏi Hoài có nhà không ạ? - Nó không có nhà thì là dân vô gia cư à? - Dạ, dạ… ý cháu là Hoài có ở nhà không ạ? - Nếu không thì sao? - Thế… Hoài đi đâu ạ? - Đến cơ quan rồi. - Bác cho cháu số điện thoại của Hoài được không ạ? - Nó có nhiều số lắm.
Môt thương đôi má của nàng, Xoa toàn mỹ phẫm anh tàn tháng lương. Hai thương giọng ngọt như đường, Nàng xin môt tiếng vua nhường mất ngôi. Ba thương đo đỏ đôi môi, Anh không chạm đươc sợ trôi son nàng. Bốn thương mười ngón thiên đàng, Móng nàng lạ lắm, lúc vàng lúc xanh. Năm thương đôi măt long lanh, Liếc tình cọp cũng biến thành nai tơ. Sáu thương cái nết ngây thơ, Quen nàng môt tháng anh khờ ba năm. Bảy thương cái mặt chằm dzằm, Đòi mua môt cái áo đầm mới dzui. Tám thương

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *