Một bác sĩ nhãn khoa

Một bác sĩ nhãn khoa sau khi thực hiện thành công một ca phẫu thuật mắt cho một hoạ sĩ nổi tiếng bị mù. Để tỏ lòng biết ơn, ông hoạ sĩ nọ bèn hoạ chân dung của bác sĩ và lồng trong một con ngươi thật lớn.
Mấy hôm sau, họa sĩ nọ mang tranh đến tặng bác sĩ. Khi đó, ông bác sĩ nhãn khoa đang có bài thuyết trình trước những quan khách nổi tiếng. Nhận được tranh rồi, vị bác sĩ toát mồ hôi hột, nghĩ thầm:
– Cũng may mình học nhãn khoa, chứ nếu học phụ khoa thì hôm nay được một phen bẽ mặt.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong lớp học, 2 bé mẫu giáo ngồi nói chuyện thì thầm với nhau Bé Gái hỏi bé Trai: Bạn đi tè bằng cái gì vậy??? Bé Trai :Mình tè bằng cái ống hút be bé, thế còn bạn thì sao nè??? Bé Gái: Mình tè bằng 2 cái vỏ hến xinh xinh nè. Nhưng này bạn ơi, thế cô giáo mình tè bằng cái gì vậy???? Bé Trai : Mình hổng biết nữa……….. . Sau khi ra chơi……. Bé trai khều bé Gái: Bạn ơi mình biết cô giáo mình tè bằng cái gì rồi nè.. Bé gái nôn
Tèo đứng ở ngưỡng cửa nói với chàng trai đến tán tỉnh chị gái. - Em nhìn thấy anh ôm hôn chị em. - Nói bé thôi, cho em 10.000 đồng. - Cảm ơn anh, trả lại anh 5.000 đồng. - Thằng này ngoan thật. - Không, em chỉ muốn công bằng, các anh khác cũng chỉ trả em có 5.000 đồng. Tại sao bụng mẹ to? Cu Tí thấy bụng mẹ ngày một to thì thắc mắc với bố: - Bố ơi, sao bụng mẹ lại to thế ạ? - À, chuyện này hết sức bình thường con ạ!
Vợ trách móc chồng: "Cách đây một tháng, em đưa anh bức thư nhờ anh bỏ vào hòm thư bưu điện. Thế mà bây giờ em vẫn thấy bức thư ấy trong túi áo măng-tô của anh".> Chồng nói về 'cơm'/ Một đêm giá bằng ba tuần/ Già rồi vẫn dại Chồng gõ tay vào trán ra chiều suy nghĩ: - Thật vậy sao? À, anh nhớ ra rồi! Hôm đó đúng là cái hôm anh nhờ em đính vào áo măng-tô của anh cái khuy bị tuột mất, mà đến tận bây giờ ở đó vẫn thiếu chiếc khuy

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *