Mức độ giận dữ


Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: “Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị”

Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ.
A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không?
– Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống)
Giáo sư nói:
– Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. “Ngạc nhiên, tò mò.”
Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ.
A lô cho tôi gặp Vô Va.
– Tôi đã nói là không có ai là Vova ở đây cơ mà. (Dập máy)
Giáo sư nói:
– Đây là mức độ thứ hai của sự giận dữ. “Khó chịu, bực tức“. Và bây giờ, mức độ thứ ba của sự giận dữ.
Lại nhấc điện thoại, lại bấm lại số cũ.
A lô. Vô Va đã về chưa?
Đáp lại là một tràng chửi rủa. Giáo sư nói:
– Đây là mức độ thứ ba của sự giận dữ. “Điên cuồng, không kiềm chế được“.
Bất ngờ một sinh viên đứng dậy nói:
– Thưa thầy em còn biết một mức độ thứ tư của sự giận dữ.
Anh ta nhấc điện thoại, bấm nút gọi lại:
A lô. Tôi là Vova đây. Có ai gọi cho tôi không?

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một nhà văn trẻ than thở với bạn: - Lão Y. thật là tệ, sau khi phê bình từng câu, từng chữ trong cuốn truyện của tớ, ông ta kết luận tớ là kẻ bất tài! - Cậu đừng để ý đến ông ta làm gì, người ta vẫn bảo ông ta là con vẹt, chỉ chuyên lặp lại lời thiên hạ thôi mà.
- Cô: em muốn nói lời chào hỏi thì em nói gì trước? - Tèo: Thưa cô, là chào bạn ạ! - Cô: Rồi tiếp theo là gì? - Tèo: là bấm Enter
Một người hớt hải chạy đến đồn cảnh sát: - Các anh hãy cứu tôi với, tôi vừa dùng cái chảo đập vào đầu vợ tôi. - Vậy là anh đánh vợ, nhưng chị nhà có bị thương không? - Không làm sao mới chết chứ. Và cô ấy đang trên đường đến đây.
Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình: - Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế? - Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la. - Xin chia buồn cùng anh! - Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la. - Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này. - Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *