Nai trầm thủy

Hôm nọ, vào rừng tôi thấy cáo ao lớn, vừa lúc nóng nực. Tui cởi áo ra, ngáng lên nhánh chà kề bên mé ao. Vừa khoác nước kỳ cọ, tui vừa khoan khoái nghĩ: “Chà, không ai sướng bằng ta lúc này. Giữa rừng, ngồi tắm mát một mình mà còn có chổ máng áo khô sạch nữa. Đã thiệt…”. Tui thò tay xuống lần mở mối lưng, cởi ra thêm chiếc quần đùi. Tui vừa vói tay sang nắm lấy nhánh chà, định máng tiếp cái quần thì bất ngờ… cái nhánh chà “giật mình” vụt đứng dậy phóng chạy…
– Ơ… ơ. Nai trầm thủy. Trời. Nai trầm thủy!
Tui sợ mất cái áo , quýnh quáng tức tốc đuổi theo con nai :
– Nai ơi… tao tưởng mày là nhánh chà, mày trả lại tao cái áo. Trả… lại tao!
Nghe có tiếng người chạy đuổi theo kêu la vang rừng phía sau nên con nai càng sải bốn chân phóng hết tốc độ. Mệt quá, không còn cách nào khác, tui buộc lòng phải đứng lại, vừa thở hổn hển vừa chắp tay lên miệng làm loa, la lớn:
– Nai ơi… nai! Tao nói thiệt, đừng chạy nữa!
Mày không có áo “bận” thì tao tặng cho mày cái áo đó. Còn gói thuốc trong túi áo mày nhớ trả lại giùm. Tao ghiền… tội nghiệp tao, nai ơi, nai ơi!…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Bà vợ kêu đau họng. Ông chồng liền đưa vợ đi khám bệnh. Ông bác sĩ sau khi khám rất kỹ liền bảo bà vợ ra ngoài chờ và nói với ông chồng: - Bà nhà bị bệnh viêm thanh quản hơi nặng! Nếu dùng thuốc kháng sinh liều cao tiêm thì khoảng 10 ngày sẽ khỏi. Nếu dùng thuốc uống thì khoảng 20 ngày sẽ khỏi hẳn… Ông chồng cắt ngang lời ông bác sĩ: - Thế có loại thuốc nào không cần tiêm, không cần uống mà chỉ chuyên để ngậm không? - Có! Nhưng loại thuốc ngậm
Em bé rất ít ngủ trưa, mắt lúc nào cũng mở toang hoang; cứ mỗi lần chiếc đồng hồ dở chứng hỏng hóc là mẹ em lại quát: “Sao mày ốm mãi vậy”… Đề: Em hãy tả buổi sáng ở xã của em. Buổi sáng ở xã em bắt đầu khi những chú chim còn ngủ gật gù trên dây điện. Các bác nông dân đội nón đi làm, những chú công nhân thì ngồi trên những chiếc xe máy kêu bình bịch… Chẳng mấy chốc, mọi người đã vội vàng về nhà vì sợ bị say nắng. Đề: Hãy
Cố gắng học giỏi để sau này trở thành người bơm xe đạp như bác hàng xóm, rễ cây chuối ngoằn ngoèo như những con giun… Đề: Tả ông, bà em. Nhà em có ông ngoại năm nay đã tám mươi tuổi. Ông em rất hiền từ, ông có đôi mắt sáng như sao, cái mũi dọc dừa thẳng tắp, mặt ông có ba chỗ nhăn, một chỗ ở gần mắt, một chỗ ở gần miệng và một chỗ ở dưới cằm cổ. Cả nhà em ai cũng yêu ông, riêng em được ông yêu nhất, mỗi lần em đến
Một linh mục đang sắp được đưa đi cấp cứu. Không muốn bỏ buổi lễ xưng tội, ông gọi một người bạn giáo sĩ đến và nhờ thay thế ông làm công việc này. Giáo sĩ nói ông ta không biết nói gì nhưng vị linh mục bảo ông sẽ nán lại thêm một chút để chỉ cho ông ta. Buổi lễ xưng tội bắt đầu. Một phụ nữ bước vào và nói: - Thưa cha, hãy tha thứ cho lỗi lầm của con. Linh mục hỏi: - Con đã phạm tội gì? Người phụ nữ đáp: - Con đã

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *