Nên lên hay xuống

Có đôi vợ chồng người H’Mông và một cậu con trai khoảng 12 tuổi mang theo một con ngựa nhỏ lên phố chơi cho biết đây biết đó.
Khi đi qua làng đầu tiên họ nghe thấy những người ở đây thì thầm:
– Xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn. Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh cơ chứ.
Nghe thấy thế người vợ liền nói với chồng:
– Không thể để họ nói xấu về con tao như vậy được.
Người chồng bèn nhấc cậu bé xuống và nhảy lên lưng lừa ngồi:
– Để tao ngồi vậy!
Qua xóm thứ hai họ lại nghe mọi người ở đây xì xầm:
– Xem kìa, thằng chồng kia quả là không biết xấu hổ, khỏe mạnh thế mà lại ngồi trên lưng lừa để vợ và con đi bộ.
Anh chồng liền nhảy xuống khỏi lưng lừa và để chị vợ ngồi lên:
– Thế thì mày lên đi – để tao với thằng Páo đi bộ!
Qua xóm thứ ba họ lại nghe thấy người ta xì xầm:
– Tội nghiệp thằng chồng, làm lụng vất vả cả ngày kiếm cơm áo về cho gia đình lại phải đi bộ, còn xem con vợ kìa! Cả thằng con nữa, đúng là vô phúc mới có được bà mẹ như vậy.
Nghe vậy cả ba quyết định tất cả cùng ngồi lên lưng lừa rồi đi tiếp. Khi đi qua một xóm nữa họ nghe thấy mọi người nói với nhau:
– Đúng là lũ vô cảm, độc ác chẳng khác thú vật. Ba mạng người ngồi trên lưng con vật nhỏ nhắn xinh xắn thế kia thì nó gẫy lưng mất đi chứ còn à?
Nghe vậy ba người liền tụt khỏi lưng lừa và đi bên cạnh con lừa. Đến xóm tiếp theo:
– Nhìn kìa, đúng là lũ ngu. Cả ba lếch thếch đi bộ trong khi con con lừa chẳng có gì trên lưng.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Người ta nói ở Cạnh Đề: “Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội lềnh như bánh canh”, chớ vùng này, những năm đầu mới khai rừng thì người ta hay hát đưa em như vầy: ” Ở đâu bằng xứ Lung Tràm, chim kêu như hát bội, cá lội vàng như mắm nêm”. Mỗi buổi sáng, giấc hừng đông, lúc đài Hà Nội báo thức thì lũ giang sen, chàng bè, gà dãy, lông ô, khoan cổ, chàng bè… ra tập “thể dục” rần rần.
Một sinh viên dự thi, giám khảo hỏi : - Các-mác mất năm nào? - Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người! Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp: - Lê-nin mất năm nào? - Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu. Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng: - Thôi cho nó 3 điểm đi, không nó bảo
Cô gái nọ vừa khóc vừa nói với người bạn trong tiếng nấc. - Hôm qua… thằng bạn trai em nó rủ em đi xem phim tình cảm rồi nó… nó… nó … - Rồi nó làm sao? Bình tĩnh kể anh nghe nào. - Em ngượng lắm, không kể được đâu. - Thế có phải đầu tiên nó nắm tay em như thế này không? - Dạ phải rồi! Anh giỏi quá! Đoán trúng phóc! - Thế có phải nó quàng tay ra ôm em như thế này không? Anh chàng bắt đầu “thả dê”. - Dạ đúng rồi.
Thời bao cấp, hai vợ chồng vừa mới cưới nhau được phân căn hộ tập thể cấp 4, mỗi nhà cách nhau bởi bức tường mỏng dính. - Em à, để bảo mật cho sự riêng tư của đôi ta, chúng mình nên quy ước. Nếu em muốn rủ anh… tắt đèn ngủ sớm thì gọi là “làm ăn”, bữa nào anh hơi mệt thì anh sẽ trả lời “mất khả năng chi trả”. - Hay quá, thế hôm nào mệt thì em sẽ từ chối khéo là đang “lạm phát” nhé. Quên nữa, hàng tháng anh cần nhớ là

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *