NGỰA

Một gã lạ mặt bước vào quán bar và gọi một vại bia. Đang uống gã để ý có một con ngựa buộc ở ngoài hiên, trên cổ có một cái ống đựng đầy tiền. Chốc chốc lại có người đến, thêm một tờ 1 đô vào ống và nói gì đó vào tai con ngựa, sau đó lại thất vọng quay về chỗ. Gã hỏi chủ quán và được biết rằng đó là một cuộc thi. Mỗi người tham dự phải mất 1 đô. Ai làm con ngựa cười được sẽ được lấy toàn bộ tiền trong ống.
Cũng muốn thử, gã đến bỏ 1 đô vào ống và nói gì đó vào tai con ngựa. Con ngựa bỗng cười phá lên đến nỗi rung rinh cả mấy hàng chai trong quầy. Gã lấy hết tiền trong ống và đi về.
Mấy tuần sau, gã quay lại và vẫn thấy con ngựa ở đó với một ống đầy tiền. Gã hỏi chủ quán và biết rằng cuộc thi lần này là ai làm cho con ngựa khóc sẽ được lấy số tiền kia.
Gã bèn bỏ 1 đô vào ống, lấy khăn trải bàn che kín người của gã và con ngựa. Nửa phút sau gã bỏ khăn ra, mọi người thấy con ngựa khóc thút thít, nước mắt rơi lã chã chảy tràn thành vũng dưới sàn nhà. Gã vét hết tiền trong ống rồi bỏ vào túi.
Chủ quán lạ quá, hỏi gã đã làm thế nào mà con ngựa lần cười lần khóc như vậy. Gã trả lời,….
“Lần trước tôi nói rằng cái của tôi to hơn của nó, còn lần này tôi chứng minh cho nó xem.”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Mẹ nói chuyện với con trai về nàng dâu: - Này Bob, con vợ mày ngày xưa nói năng cộc lốc, nhanh như máy nổ... - Dạ... dạ... hồi đó nhà con còn trực ở tổng đài trả lời miễn phí, nên có bị nhiễm đôi chút bất nhã, mẹ bỏ quá cho. - Nhưng bây giờ thì nó còn tệ hơn, phải cạy miệng mới nói được một tiếng, mà lại còn ề à, chậm chạp. - Vâng, mẹ ơi, dạo này cô ấy chuyển sang tổng đài tư vấn có tính cước rồi!
Peter đi học về, bà hỏi: - Hôm nay cháu học gì? - Hôm nay chúng cháu làm thí nghiệm hóa học về chất nổ bà ạ. - Thế ngày mai? - Cháu chưa biết, còn phải chờ xây lại trường đã!
- Nàng: Anh có hút thuốc bao giờ không? - Chàng: Không bao giờ. - Nàng: Vậy anh có uống rượu chứ? - Chàng: Đời anh chưa từng uống một giọt rượu nào. - Nàng: Thế còn cờ bạc? Chắc anh cũng có chơi chứ? - Chàng: Không khi nào, em biết đấy. - Nàng: Vậy ngoài em ra, anh còn để ý đến cô nào không? - Chàng: Em phải tin anh chứ. Anh chỉ có duy nhất em mà thôi! - Nàng: Nhưng anh cũng phải có một thói xấu gì đó chứ? - Chàng: À, đúng là
Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt. - Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ. - Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *