Nhật ký một ông chồng (Phần 1)


Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!
Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!
Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộnngẫu hứng tới vô biên.
Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi “cái em múc ra từ nồi” là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.
Để ăn với thứ dinh dưỡng “lai tạo” ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Có một ông hay ngủ gật khi đi lễ nhà thờ. Mỗi lần ông ta ngủ thì bà vợ lại lấy cây dù chọc vào người ông 1 cái. Hôm đó, khi cha đạo giảng kinh và hỏi giáo dân: - Ai đã tạo dựng trời và đất trong 7 ngày? Lúc đó, ông này lại ngủ, bà vợ thấy vậy nên chọc ông 1 cái, ông giật mình la lên: - Ôi! Chúa tôi! Cha rất hài lòng và tiếp tục giảng. Một lúc sau, cha lại hỏi: - Ai đã chịu đóng đinh trên thập giá và sống
Trong lễ báo công mừng thắng lợi của dự án, giám đốc đơn vị phát biểu. - Nói thật với các đồng chí, rất nhiều người ngạc nhiên trước thành công của dự án nhưng tôi thì không! Tôi đã trăn trở suy tư rất nhiều trước dự án này, tôi đã phác thảo tiến trình và lập kế hoạch chi tiết cho dự án. Tôi đã tính đến những thuận lợi và lường trước những khó khăn. Tôi đã phân công công viêc phù hợp cho từng phòng ban. Tôi đã chỉ đạo kỹ càng và kiểm tra rất
Một ngày nọ, thỏ tình cờ vớ được một khẩu súng. Nó thích lắm, xách súng đi tìm các loài thú khác để dọa. Thình lình gặp gấu đang trèo cây, thỏ chĩa súng và hỏi: - Gấu, mày đang làm trò gì vậy? - Tao đang lấy mật ong. - Leo xuống mau! Không tao bắn! Gấu vốn sợ súng đành loay hoay tụt xuống. Thỏ được thể quát: - Ngồi vào gốc cây! Không ngồi tao bắn. Gấu miễn cưỡng ngồi vào gốc cây. Thỏ thích chí quát tiếp: - Gấu, mày ị đi! Không là tao bắn.
Hai ông bà nọ có ba cô con gái đều ngây thơ trong trắng. Hai ông bà chả bao giờ muốn xa họ, luôn tìm cách chở che, đùm bọc. Vì thế, dù đã hơn hai mươi tuổi, các cô vẫn còn trong trắng ngây thơ. Nhưng rồi, thời gian trôi qua, ba cô cũng lấy chồng… Hai ông bà rất tò mò không biết con gái mình sẽ thế nào vào đêm động phòng đầu tiên. Vì thế khi các cô con gái đi hưởng tuần trăng mật, hai ông bà dặn dò: - Bố mẹ muốn biết chuyện

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *