Nhật ký một ông chồng (Phần 1)


Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!
Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!
Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộnngẫu hứng tới vô biên.
Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi “cái em múc ra từ nồi” là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.
Để ăn với thứ dinh dưỡng “lai tạo” ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sau tiệc cưới, cô dâu chú rể động phòng hoa chúc rồi lăn ra ngủ. Nửa đêm, chú rể chợt bừng tỉnh vì tiếng cô dâu cười ha hả. Chú rể hơi khó chịu nhưng vẫn gắng dịu giọng hỏi : - Có chuyện gì mà em cười vui thế? - Em nhớ lời mẹ em hồi xưa. Cô dâu nói: - Bà nói gì vậy em? - Mẹ em thường bảo: ” Xấu gái lại vô duyên như mày thì có chó nó lấy!”
Lúc này anh chỉ mún nhìn thẳng vào mắt em… , dắt em vào phòng… , đóng cửa… , tắt đèn… , để em xuống giường… , trùm mền lại… , khoe với em cái ….. đồng hồ dạ quang má anh mới mua cho anh
Mở đầu Bài viết này là đúc kết kinh nghiệm của các tác giả sau nhiều năm chinh chiến và chỉ dành cho anh em nam giới để chia sẻ, thảo luận và học hỏi kinh nghiệm. Còn chị em thì là…”KHU VỰC CẤM VÀO” nhưng…LỠ VÀO RỒI THÌ CÀNG TỐT! Thôi thì thời đại thế kỷ 21, nam nữ bình đẳng, con gái hiểu con trai muốn gì ở con gái và ngược lại con trai cũng hiểu con gái muốn gì ở con trai. Nghe có vẻ lỗ mãng nhưng mà suy xét sâu xa thì quá trình
Một trọng tài bóng đá đi du lịch lạc vào vương quốc toàn nữ giới. Ở đây, chẳng có ai mặc quần áo và ông cũng không được ngoại lệ. Khi người ta đưa ông đến gặp nữ tộc trưởng, bà ta nói: - Ông làm nghề trọng tài bóng đá đúng không? - Sao bà đoán giỏi vậy? - Có gì đâu, lúc nào ông cũng kè kè cái còi thế kia thì ai chẳng đoán ra.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *