Nhật ký một ông chồng (Phần 2)

Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai!

Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp.

Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào. Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên “Du lịch mạo hiểm”.
Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời.
Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như tre.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Chồng hỏi vợ trong đêm tân hôn: - Em đang nghĩ gì vậy, em yêu? - Cô vợ e thẹn đáp: Cũng như anh thôi. - Nào, vậy thì hai ta cùng xuống bếp chén nốt chỗ bánh ngọt đi!
Tại cửa hàng mua bán bảo hiểm. Một người vừa mua bảo hiểm nhà hỏi ông chủ: - Nếu chiều nay nhà tôi bị cháy thì tôi sẽ được nhận bao nhiêu? - Nhân viên bảo hiểm nhìn xoáy vào ông khách, gằn giọng: - Ông nên cẩn thận thì hơn. Tôi đoán không dưới 10 năm.
Tiếng tăm về cầu bé thần đồng ở vùng Thanh Hóa bay đến kinh đô. Nhà vua muốn biết hư thật như thế nào, bèn ban lệnh: Cả phủ Thanh Hóa, mỗi làng phải đem nộp một con dê đực đang chửa. Sau hai tháng, nếu làng nào không nộp sẽ bị trị tội. Dân chúng phủ Thanh Hóa hốt hoảng sợ hãi. Cả làng Quỳnh ở, ai cũng nhớn nhác lo âu. Tìm đâu ra dê đực chửa? Biết chuyện đó, Quỳnh nói với bố: - Về việc ấy xin Thầy đừng lo. Thầy cứ bảo dân làng chuẩn
Sáng sớm Trung uý tập hợp đơn vị lại và hỏi: - Trước khi nhập ngũ, trong số các anh, ai từng uống rượu? - Tất cả im lặng. Rụt rè mãi, cuối cùng binh nhì Rain mới bước ra khỏi hàng. - Tốt lắm! Anh đi uống rượu với tôi đi. Còn tất cả đi nhổ cỏ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *