Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: “Bồi bàn đâu?
Thưa có tôi!
Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:
Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!
– Thưa…
Ông ta gạt ngang:
– Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

– Ồ!
Ông ta nói luôn:
– Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!
– Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?
Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:
– Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!
Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:
– Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?
Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:
– À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy”…

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:
– Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?
Bỗng người khách bật khóc nức nở:
– Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tiền trước tiên tôn ta thành thần, thành tiên, thành thánh…Tiền tạo thành tích. Tiền trong túi, ta trở thành tiên tiến, ta trở thành tài trí, thân thế ta tăng trưởng, tên tuổi ta thăng tiến, tình thương ta thêm thắm thiết, tất thảy trân trọng ta. Tay thủ tập tiền, tôn ti trật tự tiêu tán. Tù tội tiêu tan, tội thì thành trong trắng, tù thì tha thứ. Thua thành thắng. Thất thu thành thành tựu. Thấy tiền, ta tựa thấy tiên, thấy trước tất thảy. Tiền trợ thủ ta trên tất tật. Túng tiền, tư tưởng
Cậu bé mở cuốn kinh thánh cũ của gia đình. Từng ngón tay cậu thích thú lật giở từng trang sách cũ. Bỗng nhiên, cậu dừng lại, tròn xoe mắt chăm chú nhìn một chiếc lá ép khô giữa 2 trang sách. Cậu bé gọi to: - Mẹ ơi, xem con tìm thấy gì này! - Có gì vậy, con yêu? Không giấu nổi sự thích thú và tự hào, cậu bé trả lời mẹ: - Con đã tìm thấy chiếc quần lót của Adam.
Cô bé lớp 1 mặc váy đi dạo trong sân chùa. Bổng gió thổi tung váy. Nhà sư đang quét sân trông thấy. Sư đi đến cô bé đưa 100 ngàn và nói, ” hãy cầm lấy mua quần dài mặt nha con”. Cô bé tung tăng về khoe với mẹ. Hôm sau bà mẹ mặc váy đứng rình ở cổng chùa đợi lúc sư đang quét sân thì bà đi vào. Và gió lại thổi, và váy lại bay. Thấy nhà sư tiến lại , ngườj mẹ hí hửng vì sắp có tiền Nhà sư móc trong túi ra
Boy hỏi Girl B: Hôm nào rảnh đi cà phê em nhé! G: Sau đó có “ấy” không? B: Sao em lại hỏi thế!?@@ G: Vì thường là như vậy mà! B: Anh không dễ dãi như vậy đâu, Anh muốn tìm hiểu! G: Tìm hiểu xong có “ấy” không? B: Còn phải yêu! G: Vậy lúc yêu có “ấy” không? B: Dĩ nhiên là có! G: Trước sau thì cũng “ấy” vậy “ấy” ngay từ đầu đi, đỡ mất một khoảng thời gian tìm hiểu! B: Ừ! Vậy tối nay đi cà phê rồi mình “ấy” nhé! G: Hoá

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *