Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 17)

Người anh trong truyện cây khế tham lam đến nỗi nhét vàng đầy ống quần, bà bán xôi có nốt ruồi tinh tú ở trên miệng… là những bài văn hài hước của lứa tuổi học trò.
Đề: Tả một người em mới gặp mà gây lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em.
Tuần trước, em đi mua xôi trên đường Đồng Đen. Bà chủ bán xôi gây rất nhiều ấn tượng trong lòng em. Bà ấy cao khoảng một mét năm mươi. Tóc bà bạc trắng. Da bà nhăn nheo như bà cụ, nhưng em thấy bà vẫn còn rất khỏe. Vầng trán cao, có nhiều nếp nhăn mờ. Mắt bà đã mờ, có tròng trắng như người mù. Mũi bà tẹt. Má bà hồng hào. Gò má căng tròn như được bôi phấn hồng. Đôi môi đỏ hồng, mỏng phớt như tô son. Hàm răng bà rụng gần hết, nhưng bà đã đeo răng giả. Trên miệng có một nốt ruồi tinh tú. Khi em kêu bà bán cho em một gói xôi, bà mỉm cười lấy muỗng múc xôi vào hộp, bỏ nhân vào trang trí. Khi làm xong, bà nhẹ nhàng nói giá xôi. Em trả tiền cho bà. Bà thối lại tiền cho em. Em rất thích bà bán xôi vì bà bán xôi rất ngon và bà không gian lận như những người bán xôi khác. Sau này, khi muốn mua xôi, em sẽ đến chỗ bà để mua ủng hộ.
Đề: Tả con lợn.
Ông em có một con lợn. Trông nó rất xinh. Mắt nó tròn như hai hòn bi ve. Đầu nó to như cái bát ôtô, người nó như cái phích nước. Hai tai nó như hai cái lá bàng. Nó rất là tham ăn. Mỗi lần ông em bê nồi cám đến là nó đạp tung cửa chuồng xông ra nhai tòm tọp. Ông em rất là quý nó. Ban ngày ông cho nó ăn, tắm cho nó. Đến đêm ông trói chặt bốn chân nó lại cho nó không đi đâu được.
Đề: Trình bày hiểu biết của em về nhà thơ Hàn Mặc Tử.
Hàn Mặc Tử là một ngôi sao lớn trong bầu trời đầy sao của nền thơ Việt Nam. Với vẻ đẹp ngoại hình và vẻ đẹp thi ca đã ngày càng tô đậm tên tuổi ông trong thời đại thơ mới lúc bấy giờ. Nhưng căn bệnh phong cùi không may đã cướp đi sự nghiệp tươi đẹp của ông.
Đề: Kể lại chuyện cây khế.
Khi ra đến hòn đảo, người anh tham lam bỏ vàng vào đầy túi và còn nhét đầy ống quần nữa.
Đề: Tả vườn rau nhà em.
Nhà em có trồng rất nhiều loại rau nhưng em thích nhất là cây bù ngót. Cây bù ngót có thân màu xanh, lá màu xanh nấu mì ăn rất ngon. Nhờ có cây bù ngót mà mỗi trưa đi học em được ăn mì rất ngon.
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có nuôi một chú gà trống. Thân hình của chú lực lưỡng, hai cánh xòe ra to như hai chiếc quạt nan, hai chân chú to bằng hai cái đũa ăn cơm.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một trọng tài bóng đá đi du lịch lạc vào vương quốc toàn nữ giới. Ở đây, chẳng có ai mặc quần áo và ông cũng không được ngoại lệ. Khi người ta đưa ông đến gặp nữ tộc trưởng, bà ta nói: - Ông làm nghề trọng tài bóng đá đúng không? - Sao bà đoán giỏi vậy? - Có gì đâu, lúc nào ông cũng kè kè cái còi thế kia thì ai chẳng đoán ra.
Hai viên thợ săn sục sạo khắp cánh rừng giữa màn đêm. Bất thình lình người lớn tuổi hơn hỏi đồng nghiệp: - Có thấy gì không? - Không. Cái gì vậy? - Vịt trời vừa bay lên đấy! Một lúc sau viên thợ săn đứng tuổi lại lên tiếng: - Có thấy gì không? - Cái gì? - Cậu bị chứng khiếm thị bẩm sinh à? Một con thỏ vừa chạy khỏi bụi rậm kia kìa! Chừng 5 phút sau lại vẫn điệp khúc cũ: - Có thấy gì không? Người trẻ tuổi cảm thấy tự ái liền quyết
Một đôi nam nữ tới ủy ban xã làm thủ tục đăng ký kết hôn. Thấy chàng trai ra ngoài, ông chủ tịch xã liền hỏi cô gái: - Trước khi đi đến hôn nhân, anh chị đã kiểm tra kỹ chưa? - Rồi ạ! Anh ấy có một ngôi nhà 3 phòng, trong tài khoản cũng có kha khá… - Ý tôi hỏi là cô đã đi khám sức khỏe chưa? - Dạ, có chứ ạ, họ nói cái thai là con trai - !!!
Vợ cằn nhằn: Từ hồi lấy nhau tới bây giờ, tôi làm cái gì ông cũng cản, nào là: “Đừng mua đồ…”, “Đừng ăn diện…”, nào là “Đừng ngồi lê đôi mách với mấy người hàng xóm…”, tôi chán mấy chữ “Đừng” đó lắm rồi. Sao chẳng bao giờ ông nói: “Ừ, mua đi em”, “Ừ làm đi em…” Chắc tôi phải dọn về nhà ba mẹ tôi ở quá! Chồng: Ừ, đi đi em!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *