Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 18)

Tóc bố em xoăn như những chú ốc sên đang bò trên đầu, tả con đường về quê xóc đến nỗi đầu lắc như đầu con chó trong xe ôtô…
Đề: Tả buổi tối ở gia đình em.
Buổi tối, gia đình em sau khi ăn cơm xong thường quây quần bên nhau. Bố em ngồi xem thời sự, mẹ em ngồi khâu quần áo. Em ngồi học bài. Bỗng nhiên mẹ em giật mình và hỏi bố em: “Anh ơi tháng này lĩnh lương chưa?”
Đề: Tả công việc của bố hoặc mẹ em.
Bố con làm nghề bộ đội, sáng nào bố con cũng lên đơn vị tập bắn và đi bộ loanh quanh đơn vị. Nhờ có bố con mà các chú trên đơn vị đều khỏe mạnh và gan dạ.
Đề: Tả bố em.
Bố em là một người cao nhẳng, hai chân dài rất nhanh nhẹn, tóc trên đầu bố em rất xoăn nhìn như những chú ốc sên đang bò trên đầu…
Đề: Em hãy tả đường về quê.
Nhà em thì ở thành phố, ông bà em ở quê, thứ bảy bố em hay cho em về thăm ông bà. Nhưng đường về quê xóc lắm, xe của bố em cứ nhảy như con ếch, còn đầu của em cứ lắc như đầu con chó ở xe ôtô, tóc mẹ em thì bay như bờm ngựa đang phi.
Đề: Tả về quê hương.
Quê hương em rất xinh đẹp. Buổi sáng con gà gáy đánh thức mọi người dậy. Mọi người thức dậy đi ra đồng làm việc. Đến tối mọi người lại về nhà đi ngủ.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
     Ngoài đường không có đèn. Tối đến, quan phủ doãn đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng ra, quan truyền yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn” - Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người. - Quan hỏi: Ngươi không đọc yến thị à? - Người kia đáp: Bẩm có đọc. - Thế sao ngươi không cầm đèn? - Bẩm có, tôi có đèn. - Thế sao trong đèn không cắm nến? - Bẩm yến thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ không thấy nói cắm nến. - Quan phủ doãn
Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết: - "Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ". - Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết: "Không mở được cửa sổ!"
- Tại sao những người chỉ huy thường đứng khi đi thuyền? - Vì nếu ngồi xuống, ông ta sẽ phải chèo như những người khác.
Trên đường đi học về Y hỏi I: - Y: Nghe đồn, hôm qua mày đến thăm nàng , bị chó nhà nàng cắn vào chân hả? - I: Ừ nhưng vẫn còn may. - Y: Cắn vào chân mà may. - I: May chú sao, nếu nó cắn vào đôi giày thì…tiêu tao rồi , đôi giày tao mượn thằng T. - Y: Hết nói nổi!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *