Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 26)

Nước da anh bộ đội giống màu bộ bàn ghế và mái tóc nhọn hoắt cong như hình lưỡi liềm, chị Dậu đã bán con và chó để thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến…

Đề: Em hãy tả anh bộ đội.

Ở gần nhà em có một anh bộ đội. Anh có nước da giống màu bộ bàn ghế nhà em, mái tóc nhọn hoắt cong như hình lưỡi liềm.

Đề: Trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao? Hãy chứng minh?
Trong kho tàng văn học VN, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa…. Trong các tác phẩm đó em thích nhất là tác phẩm “Tắt đèn” của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó…
Đề: Tả bà em.
Hình dáng của bà nội rất là thấp, được hai mét rưỡi , dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa. Tính tình bà rất là bực bội. Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.

Đề: Tả quang cảnh sân trường.
Mới tờ mờ sáng đã nghe tiếng thầy dõng dạc hô: “Lượm rác nào”.
Đề: Trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, nhân vật nghệ sĩ Phùng mỗi khi ngắm kĩ và nhìn lâu hơn tấm ảnh do mình chụp thường nhìn thấy những hình ảnh nào? Những hình ảnh đó nói lên điều gì?
Tuy em chưa đọc bài văn
Nhưng em xin đoán thế này đúng không
Nhân vật nghệ sĩ là chồng
Chắc ngắm ảnh vợ trong phòng ông ta
Nhan đề “Chiếc thuyền ngoài xa
Chỗ người vợ đứng chắc là thuyền kia
Có thể tàu đắm chia lìa
Chồng thì sống sót vợ về cõi âm
Người chồng nghệ sĩ âm thầm
Ngồi ngắm ảnh vợ, tay cầm khăn lau
Vừa than, vừa khóc, lòng đau
Hiện lên hình ảnh yêu nhau thuở nào
Hình ảnh hiện đến cao trào…
Em xin ngừng kể không là em “die”
Thầy cô vất vả chấm thi
Xin thầy cô chấm nhẹ bài của em
Viết vui cho thầy cô xem
Câu này em bỏ, xin không chấm vào

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một ngày đẹp trời hai người cùng rủ nhau ra biển chơi. Một người lay vai bạn: "Ê mày thấy tấm biển kia không? Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô kìa. Tao giả bộ chết đuối, mày cứu tao lên rồi lấy tiền chia nhau nha". Nói xong, anh ta bèn nhảy ngay xuống biển. Được một lúc hụt hơi mà không thấy bạn cứu, anh ta la hoảng: "Ê, sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội!". Người bạn trên bờ trả lời: "Tao còn chờ, mày
Hai bà mẹ ngồi tâm sự: - Tôi buồn quá chị ạ. Bốn đứa con gái lớn rồi chỉ kiếm được có mỗi một chàng rể. - Tôi còn buồn hơn bà ấy chứ. Tôi chỉ có một đứa con gái mà có tới thằng rể thứ năm rồi.
Giáo sư đại học nọ hỏi một sinh viên trong giờ văn học. - Em hãy cho biết làm thế nào để phân biệt được một tác phẩm văn học cổ điển với một tác phẩm văn học hiện đại? - Thưa giáo sư, trong tác phẩm văn học cổ điển ta chỉ thấy được nụ hôn của nhân vật từ trang 99 trở đi, còn ở tác phẩm văn học hiện đại thì họ đã có con với nhau ngay ở trang đầu tiên.
Sĩ quan hải quân hỏi nhóm tân binh: - Trong số các anh ai biết bơi? - Cả tiểu đội trả lời biết, trừ một người lúng túng không biết nói thế nào, câu hỏi được nhắc lại: Binh nhì Ryan, anh có bơi được không? - Tôi không rõ... nghĩa là tôi chưa thử bơi bao giờ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *