Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 35)


Ông nội chiều chiều đạp xe đi đánh đề, mong trời mưa to cho các chú bộ đội ở Trường Sa được bơi lội thỏa thích…

Đề: Em hãy tả buổi sáng ở thành phố.
Sáng nay em mở cửa sổ thấy hai người đạp xe đạp, em định tả nhưng hai người đạp nhanh quá nên em không tả được. Có lẽ họ vội đi mua ve chai vì em còn nhìn thấy sau xe là chiếc bao bố xẹp lép.
Đề: Tả ông nội.
Ông nội em năm nay đã gần 80 tuổi, tóc ông bạc phơ. Cứ đến chiều chiều là ông lại đạp xe đi đánh đề.
Đề: Em hãy viết thư hỏi thăm các chú bộ đội ở Trường Sa.
Nghe cô giáo nói, ở ngoài đó không có nước ngọt, các chú phải ngồi trong chậu tắm rồi lấy nước đó tưới cây. Tội nghiệp các chú quá! Em mong trời mưa to cho các chú tắm, bơi lội thoả thích để không bị ngứa ngáy.

Đề: Tả con lợn.
Nhà em có nuôi một con lợn, tai nó to bằng cái lốp xe đạp, mình nó to bằng cái nồi cơm điện. Ngày ngày mẹ em cho nó ăn, ăn xong nó lại nằm. Cái đuôi vừa to vừa dài bằng cái cổ tay bố em cứ ngoáy đi ngoáy lại để đuổi ruồi. Em rất yêu quý nó.
Đề: Tả con gà trống.
Nghỉ hè em được bố cho ra đơn vị chơi. Em rất thích con gà trống ở đơn vị bố em. Sáng nào nó cũng gáy gọi em dậy. Nó không thích nằm trong chuồng gà mà thích nằm trên bàn làm việc của chú Hai. Nó rất thích ăn lá giang vì cứ buổi sáng vào đuổi nó ra, chú Hai vừa dọn dẹp chỗ nó ị vừa nói nịnh nó: “Mày thích ăn lá giang à, tí nữa tao đi mua cho mày ngay”. Chú Hai chưa kịp mua lá giang cho nó ăn thì nó đã bị làm thịt vì đội chú Hai chơi bóng chuyền cá độ bị thua.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: “Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị” Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ. - A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không? - Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống) Giáo sư nói: - Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. "Ngạc nhiên, tò mò." Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ. - A lô
Thầy giáo có miệng rất tươi, mỗi khi thầy cười như đang ngậm một nắm ngô rang, con lợn có tai như lá trầu không và mũi giống ổ cắm điện… Đề: Tả người lớn tuổi. Mỗi khi ông cười hàm răng của ông không còn trắng và chắc như trước nữa mà đã gãy bốn cái. Khuôn mặt của ông không còn đẹp trai như trước nữa mà rất nhăn nhó, ông cười cũng như là ông giận. Đề: Tả cây hoa trong vườn nhà em. Nhà em có một cây hoa hồng, ông em trồng ở cái bồn
Vào mùa lũ, những con sóng của sông Đà như những cô sơn nữ dở chứng đuổi nhau va vào bờ kêu phành phạch; Hàn Mặc Tử là người rất gan dạ vì dám đem trăng đi rao bán… Đề: Tả cây mít. Nhà ngoại em có trồng một cây mít, cây tuy nhỏ nhưng năm nào cũng giúp cả làng em vượt đói. Đề: Tả con sông quê hương. Nhà em nằm bên con sông Đà nên thơ. Vào mùa lũ, những con sóng như những cô sơn nữ dở chứng đuổi nhau va vào bờ kêu phành phạch.
Một gia đình nọ nuôi đàn dê, vì chăm sóc tốt nên con nào con nấy béo mập. Sữa dê là thu nhập trong nhiều năm liền của cả nhà. Trong đàn dê gần trăm con ấy có bốn con dê đực, nhiệm vụ của chúng chỉ đơn giản là ăn cỏ và… không nói ra thì ai cũng biết. Bỗng một hôm, con dê đực khoẻ nhất đột nhiên lăn ra ốm. Nó ăn uống bình thường nhưng lại hay thở khò khè, thỉnh thoảng khạc khạc có vẻ khó chịu. Sau khi tìm đủ mọi cách tự chữa

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *