Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 67)


Bác nông dân vác trâu ra đồng cầy ruộng, mẹ vo gạo nhịp nhàng như chú công nhân làm đường, nước Hồ Gươm xanh như nước rau muống luộc…

Đề: Tả Hồ Gươm.
Nước Hồ Gươm xanh như nước rau muống luộc.
Đề: Tả cây mít.
Nhà em có một cây mít ở đằng sau nhà, thân cây to ơi là to, lá của nó to bằng cái tai con lợn.
Đề: Tả con gà nhà em.
Nhà em có một con gà, hai mắt nó tròn như hai nắp chai. Mào nó đỏ như màu đỏ. Mỗi buổi sáng nó thường hay gáy Ò… Ó ó ó… O… Ò ò ò ò… đánh thức em nhưng nhà em cứ đóng kín cửa cho nên không nghe được tiếng gà kêu, vì thế em luôn đi học trễ.
Đề: Tả mẹ em.
Chân mẹ em dài như hai quả mướp. Dáng mẹ đi yểu điệu như người say rượu. Mỗi lần mẹ em vo gạo nhịp nhàng như chú công nhân làm đường.

Đề: Tả bác nông dân.
Trên đường em đi học, em thấy bác nông dân vác trâu ra đồng cày ruộng{:3_44:}

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
AD và MR cãi nhau kịch liệt - AD: Ông là đồ Chí Phèo! - MR: Thảo nào chỉ mình tôi ăn được cháo bà nấu. - AD: Gừ…gừ !!!
Có đơn tố cáo của một thiếu nữ gửi tới cảnh sát rằng cô ta bị hiếp dâm trong thang máy của một toà nhà. Cơ quan điều tra hỏi nạn nhân để lấy thông tin. - Thế anh ta trói 2 tay cô lại để thực hiện hành vi đồi bại đó à? - Dạ không. - Vậy sao cô không dùng tay để kháng cự lại hành động đó. - Dạ vì một tay em phải bấm vào nút đóng thang máy và tay kia thì em chống vào thành thang máy cho khỏi ngã ạ.
Ông sếp đi làm quên kéo khóa quần, cô thư ký nhìn thấy bèn nhắc khéo: “Sếp ơi, hôm nay sếp đi làm quên đóng cửa ga ra”. Ông sếp giật mình nhìn xuống, thẹn quá bèn chữa thẹn: – Thế cô đi ngang qua đấy có thấy cái BMW của tôi để trong đấy không? Cô thư ký che miệng trả lời: – Dạ không, em chỉ thấy một chiếc xe đạp xịt lốp nằm ngoẹo cổ sang một bên thôi
Đang say sưa sáng tác tiểu phẩm chào nừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, nhà văn chợt dừng bút hỏi vợ. - Em có nhớ 15 năm trước phụ nữ ăn mặc và trang điểm như thế nào không nhỉ? - Ôi dào! Chỉ cần ngắm em là anh biết ngay thôi! Bao nhiêu năm nay anh chỉ lo văn thơ mơ mộng, nên em làm gì có tiền sắm đồ mới! - !!!!!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *