Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 69)


Tóc của bạn húi gọn, đầu ngẩng cao như con gà chọi sắp vào trận đấu. Mẹ có gương mặt dài như trái đu đủ, mắt bồ câu con bay con đậu…

Đề: Tả về mẹ.
Mẹ em có gương mặt dài như trái đu đủ, mắt bồ câu con bay con đậu, sóng mũi mẹ gập ghềnh như sóng biển. Mỗi khi mẹ cười ai cũng phải ngước nhìn…
Đề: Tả người bạn thân.
Em có người bạn rất thân tên là Châu. Năm nay Châu lên 10 tuổi, học cùng lớp, ở cạnh nhà em. Châu thân hình cân đối, tóc húi gọn, đầu ngẩng cao như con gà chọi sắp vào trận đấu. Mắt châu đen láy, mồm rộng, da trắng. Châu lầm lì ít nói, nhưng đã nói thì nói bằng được. Châu đi dép cao su đen đã mòn một nửa.
Đề: Tả ông ngoại.
Ông ngoại em năm nay đã 70 tuổi. Ông có dáng người thấp, gầy. Răng của ông thì toàn răng giả.
Đề: Tả con chó.
Nhà em có 1 con chó. Đầu nó to như quả bóng tennis. Thân nó dài bằng 1/3 cái bàn học của em.
Đề: Tả cây bút chì.
Mẹ mới mua cho em một cái bút chì. Nó còn thơm mùi gỗ và nước sơn. Dù nó đã ngắn tí nhưng em vẫn rất yêu nó.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
hai người bạn nói chuyện với nhau: - Này, cậu có biết thằng Tèo. sắp kỷ niệm đám cưới sắt không? - Lễ cưới sắt, là bao nhiêu năm kể từ ngày cưới? - À, là 20 năm toàn ăn đồ hộp.
có anh chàng nổi tiếng là ngốc, hôm ấy ra chợ mua 6 con bò về nuôi, ngồi lên lưng con đầu đàn rồi dắt cả đàn về. Giữa đường, Ngốc ta lại nhìn đàn bò đằng sau, đếm: Một, hai, ba; Một, hai, ba, bốn… năm. Ðếm đi đếm lại năm, bảy lượt, Ngốc ta vẫn thấy có năm con. Cuống lên Ngốc ta vật đầu vật tai, nhưng không biết làm thế nào cả. Về đến nhà, thấy vợ đứng chờ ở cổng. Ngốc ta ngồi trên lưng bò mếu máo nói: - Chết mất thôi! Tôi đánh
Trên bờ sông một nhiếp ảnh gia đang loai hoai chụp hết pô này đến pô khác, chợt một cậu bé chạy nói hốt hoảng nói: - Anh ơi, có người sắp chết đuối! - Thế à, tiếc quá, hết mất phim rồi.
Trong giờ địa lí thế giới, thấy Tèo đang ngủ trong lớp, thầy liền gọi hỏi: - Thầy: Em hãy cho biết đặc điểm của nước Anh? - Thầy: Tèo! Em hãy trả lời! - Tèo: Dạ! Đặc điểm của anh là cao to, chăm chỉ, thương em ạ! - Thầy: ngất!...

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *