Ðổi bò gầy lấy bò béo

Truyện dân gian sưu tầm.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Làng Yên Lược có một cái văn chỉ lộ thiên thờ Khổng Tử. Trâu bò trong làng thả ăn cỏ ở gần đấy kéo vào phóng uế cả ra bệ thờ. Bọn lý trưởng, cường hào thấy không tiện, bèn họp làng, giao cho Xiển phải trông nom, rào giậu lại, và đặt ra lệ hễ bò nhà ai vào, làng sẽ bắt làm thịt chia phần.
Lệ làng đặt ra, các nhà có bò đều dặn con hoặc người ở hết sức giữ gìn. Xiển có một con bò ốm, gầy như cái mo khô, cứ thả cho ăn ở gần đấy. Một hôm, Xiển để bò vào trong khu văn chỉ, cố ý cho dân làng biết.
Ðang thèm thịt bò, bọn lý trưởng, cường hào lập tức cho người bắt làm thịt. Xiển nói:
– Lệ làng đặt ra, tôi không dám kêu ca gì, chỉ xin làng nhớ cho từ nay trở đi bất cứ bò nhà ai, hễ vào văn chỉ là bắt làm thịt tuốt.
Sau đó ít lâu, Xiển mua mấy cỗ bài tam cúc, chia cho bọn trẻ chăn bò rủ chúng tìm đám đất khô ráo, phẳng phiu ngồi đánh. Bọn trẻ thích quá, xúm nhau, chúi mũi vào ván bài, chẳng để ý gì đến bò mẹ nữa. Xiển lừa cho tất cả đàn bò lại gần khu văn chỉ, rồi mở cổng ra. Thấy cỏ bên trong xanh tốt, một con vào, hai con vào, ba con vào, thế là những con khác cũng chen nhau vào theo. Xiển đóng cổng lại rồi chạy về gọi dân làng ra bắt bò. Bắt được hơn một trăm con, phần nhiều là của bọn lý hương cường hào giàu có trong làng. Chúng bàn nhau:
– Lần này, nhiều người đều phạm phải lệ làng, không lẽ ta đem làm thịt tất cả, vậy thì xin xí xóa.
Xiển nhất định không nghe, lấy cớ rằng lần trước làng đã ăn thịt bò của mình rồi, nay làng tự ý bỏ lệ, Xiển sẽ kiện quan. Sợ Xiển làm to chuyện, chúng bàn nhau đền cho Xiển một con bò, rồi bổ cho các nhà có bò bị bắt chia nhau chịu tiền. Xiển nhất định không nghe, nói:
– Chỉ có hai cách: một là đem làm thịt tuốt, hai là đem chia đều cho dân làng, mỗi nhà một con.
Bọn lý hương cường hào bàn với nhau mãi, cuối cùng phải bằng lòng theo cách thứ hai, vì chia như vậy thì chúng còn được mỗi nhà một con, chứ đem làm thịt thì mất cả. Thế là, không những Xiển đã đánh đổi được bò béo, mà những nhà trong làng cũng được mỗi nhà một con.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Độc giả Nguyên Quang Phúc lại thúc giục những người chưa lập gia đình không nên “cành cao” nữa. Hoa trong lọ sắp héo. Mùa xuân sắp qua rồi. Còn cành cao gì nữa. Không lấy chồng đi thôi. Đã gần băm gần chặt. Mà chưa tỏ sự đời. Bóng câu qua cửa sổ. Lá vàng rơi, rơi, rơi…
Bạn Phan Thị Thanh Minh gửi lời đồng cảm đến bài toán đi ăn cưới với đồng lương hưu của Nguyen Thieu. Xập xình nghe rộn rã đài loa. Ngay ngáy lo sao vẹn mọi nhà. Hàng xóm nghĩa tình nơi bạn hữu. Trong làng thân thiết họ hàng xa. Một tuần bốn thiệp đưa mời cụ. Hai giấy cùng tin báo hỷ bà. Yếu sức kiêng ăn xin cáo tiệc. “Gọi là” đến trước bớt tiêu pha
Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: “Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị” Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ. - A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không? - Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống) Giáo sư nói: - Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. "Ngạc nhiên, tò mò." Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ. - A lô
Thầy giáo có miệng rất tươi, mỗi khi thầy cười như đang ngậm một nắm ngô rang, con lợn có tai như lá trầu không và mũi giống ổ cắm điện… Đề: Tả người lớn tuổi. Mỗi khi ông cười hàm răng của ông không còn trắng và chắc như trước nữa mà đã gãy bốn cái. Khuôn mặt của ông không còn đẹp trai như trước nữa mà rất nhăn nhó, ông cười cũng như là ông giận. Đề: Tả cây hoa trong vườn nhà em. Nhà em có một cây hoa hồng, ông em trồng ở cái bồn

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *