Quý ông lịch thiệp

Sau một bữa tối ngon miệng, hai cặp vợ chồng rời bàn tiệc. Các bà vợ đi vào bếp dọn dẹp, còn các ông chồng thì ra phòng khách uống nước, trò chuyện.
Một ông thắc mắc:
– Ông lịch thiệp và yêu vợ thật đấy. Ông luôn miệng gọi vợ là “mèo con của anh”, “mật ngọt của anh”, “thiên thần của anh”, “hoàng hậu của anh”… nghe mới ngọt ngào làm sao.
Ông kia đảo mắt nhìn quanh dè chừng vợ rồi thầm thì:
– Chẳng giấu gì ông, cách đây 4 năm, tôi quên tiệt mất tên của bà ấy

\nCó thể bạn quan tâm

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một cặp vợ chồng làm lễ kỷ niệm 25 năm ngày cưới. Sau khi hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp cùng nhau, người chồng hỏi: “Hãy nói thật xem, liệu đã có bao giờ em phản bội anh chưa”. - Vì anh đã hỏi nên em cũng xin thưa thật. Chuyện đó xảy ra 3 lần rồi. - Chúng diễn ra như thế nào? - Lần đầu tiên khi chúng ta mới cưới nhau được ít lâu. Anh bị đau tim cần phẫu thuật gấp mà chúng ta lại không có tiền. Vì thế em đã chấp nhận để
Cô con gái lớn gọi điện cho mẹ: - Mẹ ơi, con đã quyết định hiến thân cho y học. - Con yêu quý, con hãy suy nghĩ kỹ trước khi viết di chúc trong đó con nói con bằng lòng để người ta lấy tim con hoặc thận con cấy cho ai đó sau khi con qua đời. - Mẹ ơi, mẹ nói gì mà sợ thế! Con chỉ muốn thông báo với mẹ rằng con đã nhận lời một anh sinh viên trường y.
Một lão nông làm nghề chăn vịt, khi lão đem ra thành phố bán thì bán rất chạy và còn được giá cao nữa. Trong đàn vịt, đàn lợn bao giờ cũng có 1 con còi nhất đàn. Lão quyết định sẽ đem con vịt còi mãu chẳng bán được ấy để tự thưởng cho mình hôm nay. Tan chợ thì trời cũng là xẩm tối, ra khỏi chợ chạm ngay phải rạp xi nê mới tân trang phục vụ nam thanh nữ tú nơi thành phố. Tay xách con vịt còi, lão ngẩn ngơ nhìn pa nô áp phích
Người ta mang lại cho bà Liz bốn đứa trẻ mà bà vừa sinh tư. Thật đáng tiếc, người đàn bà tội nghiệp ấy chỉ còn biết than vãn: - Mẹ mình đã có lý! Lẽ ra mình không nên lấy một người có tật nói lắp!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *