Rao làng

Ngày trước, dân ngụ cư là kẻ thấp kém nhất trong làng. Cho nên, đến Yên Lược, vừa dựng xong túp lều, Xiển bị bọn lý trưởng bắt ra làm mõ.
Một hôm, lý trưởng thấy một chị hàng bát ngồi ỉa ở cái bãi rậm đầu làng, liền bắt lấy gánh bát rồi sai Xiển đi mời “làng” ra đình chia phần. Xiển vâng vâng dạ dạ, vác mõ đi, cứ sau một hồi mõ “cốc cốc” lại rao:
– Chiềng làng chiềng chạ! lắng tai mà nge mõ rao: Cụ lý bắt được mụ hàng bát ỉa bậy đầu làng, mời “làng” mau ra đình mà chia phần!
Nghe nói chia phần, bao nhiêu chứ sắc, thân hào, vội vã kéo nhau ra đình. Ðến cổng đình, gặp Xiển, ai cũng nhao nhao hỏi:
– Chia phần gì thế mày?
– Con mẹ hàng bát ấy đâu rồi?
– Có nhiều không hả mày?
Xiển lễ phép đáp:
– Bẩm các cụ, con mẹ hàng bát ỉa bậy đầu làng. Dạ, nhiều lắm ạ, một đống to lù lù thế kia, có lẽ một cụ được đến vài ba bát chứ không ít đâu!
Vừa nói, Xiển vừa chỉ về phía hai cái sọt bát đang để ở hè đình.
:

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai chàng keo kiệt nói với nhau: - Tí, cậu cho mình mượn bao diêm! - Không, cậu không lừa được tớ đâu! - Lừa chuyện gì? - Mỗi lần tớ cho cậu mượn bao diêm, cậu trả lại đều thiếu mất 1 que!
TIN BUỒN Tiểu đoàn chúng tôi vô cùng thương tiếc người đồng chí, chiến sĩ, đồng đội chúng tôi là Siêu cấp vô địch chiến sĩ Chó Đặc Công Micky, đã từ trần vào lúc 1h30 ngày 20/1/1968 trong khi làm nhiệm vụ. Trong thời gian hoạt động cách mạng sôi nổi và nhiệt huyết, tổng cộng anh đã cắn được: 250 binh nhất, 150 quân nhân, 70 sĩ quan cấp úy, 14 sĩ quan cấp tá, 2 trung tướng, 1 đại tướng và … 1 trái lựu đạn, hưởng thọ 10 tuổi. Kính mời bà con cô bác và
Có ông lão ốm rất nặng phải nằm điều trị nội trú trong bệnh viện. Một hôm, con trai ông đến thăm và họ chỉ có thể nói chuyện với nhau qua ánh mắt ấm tình cha con. Người con lặng lẽ nhìn cha, nước mắt chảy dài, người cha liên tục đưa mắt như muốn dặn dò con điều gì đó. Đột nhiên, người cha bỗng thở gấp rồi vồ lấy cây bút và mảnh giấy bên giường. Bằng chút sức tàn, ông viết vội dòng chữ rồi đánh rơi giấy bút và gục xuống, qua đời. Người con
Đoàn thanh tra sắp đến làm việc tại sở thú, con sư tử bỗng lăn ra chết. Người trông chuồng sư tử lo quá bèn lột bộ da của nó rồi đóng giả con vật xấu số. Sư tử giả đang đi lại trong chuồng, chợt một con báo đến bên khiến hắn ta sợ rúm người, con báo nói: - Đừng sợ, tôi, thủ quỹ đây! Cậu còn thuốc lá không? Thằng voi đằng kia hút sạch gói thuốc của mình rồi!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *